Edit & Beta: Hann
Sau khi dừng lại một lúc, ý cười của Yến Tinh Nghi ngày một nhiều hơn, giọng nói êm dịu nhẹ nhàng: “Vậy thì anh trai, em phải làm gì để dỗ anh đây?”
Chu Nham nhìn chằm chằm nụ cười mệt mỏi của cô, lông mày nhíu chặt lại.
Anh biết Yến Tinh Nghi không còn là cô gái nhỏ của mười năm trước nữa. Mấy năm nay, cô đã dần dần thay đổi. Hai năm trước, cô vẫn còn là một người hoạt bát vui vẻ, nhưng giờ đây đã thay đổi khó tin.
Dường như cô không để ý đến người nào hay thứ gì cả, ngay cả bản thân mình cũng không quan tâm, bằng không, sao cô lại không thấy đau đớn chứ? Tại sao lại làm bộ làm tịch trước mặt anh?
Chu Nham hy vọng cô có thể tùy ý ngông cuồng, anh vốn không cần cô dỗ dành, anh không nỡ.
Người đàn ông nhắm mắt lại, đẩy cô ra.
Yến Tinh Nghi cười cười ngồi thẳng người, Chu Nham đứng dậy, bước đi mấy bước rồi xoay người đến trước mặt cô.
Yến Tinh Nghi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn anh: “Sao vậy?”
“Lên giường ngủ.”
“Em sẽ ngủ.” Cô vẫn cười.
Chu Nham biết lâu nay Yến Tinh Nghi không thích cười, nhưng cô vẫn cười với anh. Rõ ràng ánh mắt không hề vui vẻ, như vậy chẳng có nghĩa lý gì cả.
Chu Nham cúi người bế cô lên giường, dùng tay xoa xoa bàn chân vừa đi trên nền đất của cô.
Người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh giường, nhìn xuống cô rồi nói: “Có việc thì gọi điện.”
Không đợi cô trả lời, anh đã rời đi. Lần này anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhe-nhang-trich-mong/505191/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.