Edit & Beta: Hann
Cô rất ngoan ngoãn.
Đi về phía anh.
Chu Nham nhìn xuống váy của Yến Tinh Nghi, màu lục nhạt, giống như chồi non mới nảy mầm khi hạ đến, tươi tắn đến độ có thể cảm nhận được hương khí.
Cô bước đi, từng tầng váy như xòe ra, y hệt đóa hoa đang nở rộ. Yến Tinh Nghi mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh anh.
Vài ngày không gặp, trong khoảng thời gian anh rời đi này, Yến Tinh Nghi không gọi lấy một cuộc.
Ánh mắt của Chu Nham hơi lạnh đi.
“Mấy ngày qua thế nào?”
“Rất ổn.”
“Sao không gọi điện thoại?”
Ngón tay kẹp điếu thuốc tùy tiện đặt trên đầu gối, vẫn chưa châm lửa.
Anh rất hay hút thuốc, nhưng không hút trước mặt cô. Anh cũng nghiêng đầu nhìn sang, nhưng lại không hề giống Khương Lễ lười nhác kia. Anh có một sự điềm tĩnh và nghiêm nghị mà hầu hết đàn ông không có, đây chính là sự uy nghi chỉ người ngồi trên cao mới có được.
Người khác thường rất sợ một Chu Nham như vậy, nhưng Yến Tinh Nghi đã qua cái tuổi sợ anh từ lâu.
Ngoại trừ, mười năm trước…
Cô thay đổi sắc mặt, vuốt ve ngón tay, ánh mắt dần trở nên vui vẻ: “Không phải em đã nói rồi sao, em rất kiêu ngạo.”
Cô thường nói những lời này, lần nào cũng cười khanh khách, dịu dàng như gió mây, rõ ràng là anh nói gì nghe nấy nhưng lại có cảm giác rất xa cách.
Trong lòng Chu Nham hiểu rõ, anh đành phải dừng việc tự làm mình mất mặt lại.
“Lần này đến nước Anh, anh có gặp anh trai em.”
Anh đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhe-nhang-trich-mong/505189/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.