Chương trước
Chương sau
Mặt trời vừa mọc, nắng sớm không quá chói chang.
Sau núi vắng vẻ, ngoài tiếng gió xào xạc lướt qua nhánh cây thì còn lại chính là tiếng chim líu lo rộn ràng.
Bên trong thạch thất chỉ có một chiếc giường đá lớn.
Chăn nệm bừa bộn, tinh dịch vương vãi khắp nơi.
Cơ thể Vân Châu chi chít dấu tay đỏ tím cùng lốm đốm dấu hôn, cổ và ngực là nhiều nhất, gần như không còn tìm được vị trí lành lặn.
“Ưm… ha a… ư.” Lại một lượng lớn tinh dịch bắn vào sâu bên trong.
Cuối cùng Lâm Phong Ý cũng rút côn th*t đã vất vả cả đêm ra, một ít tinh dịch tràn ra từ lỗ hậu đỏ bừng.
Vân Châu ôm cái bụng căng phồng của mình, tiếng rên rỉ phát ra tựa mèo kêu.
Giọt nước mắt vừa chảy xuống gò má, ngay lập tức bị một ngón tay mảnh khảnh ngăn lại.
“Đừng khóc.” Giọng nói lạnh lùng truyền đến từ bên trên, Lâm Phong Ý ôm người vào lòng.
“Sư tôn, đừng làm nữa…” Vân Châu vùi mình trong lòng hắn, khàn giọng cầu xin.
Ái tình triền miên không dứt cùng với khoái cảm khó lòng chịu đựng được đã rửa sạch tâm trí hắn.
Nửa đêm sau vài lần mệt mỏi thiếp đi, y lại bị sức sống tràn đầy của Lâm Phong Ý đánh thức.
Thẳng đến sáng nay, cũng chẳng biết sư tôn ngày thường thanh tâm quả dục đã đè mình ra làm bao nhiêu lần rồi.
“Ngoan, không làm nữa.” Lâm Phong Ý áp lên đôi má y, trấn an.
Sau đó, hắn bế y đến con suối phía sau để tắm rửa.
⁂ 
Vân Châu ngủ một giấc đến khi mặt trời ngả về tây.
Lúc thức dậy có hơi choáng váng, kèm theo cơn đau ở thắt lưng và cảm giác hơi lạnh từ hậu huyệt truyền đến.
“Sư tôn.” Vân Châu nhỏ giọng gọi.
Thấy y đã thức, Lâm Phong Ý đặt quyển sách trên tay xuống, cho y uống chút nước, tiếp đến dùng tay xoa xoa eo y.
Vân Châu nhìn xung quanh, phát hiện hai người vẫn còn ở trong thạch thất.
Cũng may hai thầy trò đã tịch cốc [1] từ lâu, ăn chỉ để thỏa mãn cơn thèm ăn, không ăn cũng không sao cả.
Mà Lâm Phong Ý trông có vẻ bình tĩnh, mái tóc đen tùy ý xõa sau lưng, mặt như ngọc, mày kiếm mắt sáng, đang cụp mắt xoa bóp cho y, chẳng qua là dáng vẻ vẫn lạnh lùng xa cách.
Nếu không phải trên người hai người chỉ có mỗi lý y, Vân Châu cũng không mất trí nhớ, y thật sự sẽ cho rằng đêm qua là một giấc mộng xuân kiều diễm vô cùng.
“Sư tôn, sao đêm qua đột nhiên lại…”
Vân Châu vừa nghĩ tới đêm qua thì ngượng đỏ mặt, càng nói giọng càng nhỏ.
“Chút bệnh sau khi bị thương ở Bắc Cương mấy tháng trước.”
“Ra vậy.” Trong lòng Vân Châu bắt đầu chua xót, chẳng trách tự dưng sư tôn lại muốn bế quan.
“Sư phụ không cẩn thận trúng phải mị độc, lúc trở về mới phát hiện, ngay cả sư muội cũng không có cách nào chữa khỏi, chỉ có thể tạm thời trấn áp.”
Nghe mị độc không thể chữa trị triệt để, Vân Châu lập tức khẩn trương nhìn hắn.
“Lần này sư phụ bế quan chính là muốn diệt trừ tận gốc mị độc này, chẳng qua mị độc khó trị, suýt nữa tổn hại hết tu vi của ta, rơi vào đường cùng nên đành phải nhờ tới tông chủ.” Lâm Phong Ý thở dài nói.
Nếu như Vân Chậu đến chậm thêm hai ngày, chỉ e hắn sẽ bạo thể mà chết.
“Sư tôn, con không biết, con cho rằng…” Vân Châu vùi trong vòng tay hắn, hối hận vì bản thân bụng dạ hẹp hòi.
Y từ chỗ tông chủ biết được sư tôn đi Bắc Cương vì cứu sư đệ nên mới bị thương. Nhưng sư tôn không muốn nói với y, ba lần bốn lượt gọi một mình Doãn Mặc sư đệ băng bó vết thương cho người.
Ngay cả sư muội xông vào phòng còn nghe được vài câu thì thào an ủi, đến phiên y thì người lại phớt lờ.
Lòng y chua xót nhưng y nào dám chất vấn sư tôn, mỗi ngày thức dậy đều ngẫm nghĩ xem mình đã phạm phải lỗi gì.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ được việc mình bị người lạnh nhạt, chưa từng nhận ra sư tôn phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn.
“Còn khó chịu à?” Lâm Phong Ý thấy sắc mặt y không tốt, lấy tay sờ khuôn mặt trắng nõn của y.
Hắn không ngừng tự kiểm điểm có phải đêm qua mình đã quá đáng rồi không, dù sao ở trong trí nhớ của hắn, từ nhỏ Vân Châu đã ốm yếu, rất dễ sinh bệnh lại còn sợ đau.
Vân Châu hơi sửng sốt, chợt gục vào người hắn.
Lâm Phong Ý cẩn thận bao bọc lấy cơ thể y, tóc y cọ cọ cổ hắn, liên tục gọi: “Sư tôn, sư tôn…”
Kể từ khi y mười lăm tuổi, Lâm Phong Ý liên tục nhận thêm vài đồ đệ, đến kiếm pháp còn không dạy cho y nữa chứ nói chi là ôm ấp hay chạm vào mặt thân mật thế này.
“Sao thế?” Lâm Phong Ý lấy tay làm lược, chải lại mái tóc dài rối bù của y.
“Không có gì ạ.” Vân Châu cất giọng nghẹn ngào.
Song, y là đại sư huynh của Khôi Tiêu Phong, sao có thể tỏ ra chua chát ghen tuông như vậy được.
Ánh mắt Vân Châu có hơi bất định, đột nhiên, không biết nhìn thấy gì mà sững sờ, tâm tư nhỏ lại bắt đầu lay chuyển.
“Sư tôn, mị độc đã giải quyết xong chưa?”
“Còn phải tiêu tán một lần nữa, thêm vào đó cần giải tỏa thường xuyên.”
“Sư tôn.” Vân Châu len lén giật vạt áo Lâm Phong Ý.
“Hửm?”
“Sau này sư tôn cũng tìm đồ nhi được không?” Lại len lén giật vạt áo của mình.
“Ừm.”
“Bây giờ sư tôn có muốn không?” Vân Châu nâng mặt lên, chớp đôi mắt sáng ngời, nhìn hắn.
Ngón tay Lâm Phong Ý đang chải tóc cho Vân Châu chợt dừng lại: “Phía sau không khó chịu à?”
“Không khó chịu, con muốn sư tôn.” Vân Châu nâng đôi chân thon dài, dạng ra trên bụng Lâm Phong Ý, cọ xát khiến nơi nào đó cứng lên.
Đây là điều thú vị mà y vừa khám phá ra.
“Ưm.” Vân Châu nuốt nước bọt lúc trao nhau môi lưỡi, trước khi nước bọt không kịp nuốt trượt dọc theo khóe môi.
Cảm giác hôn người thương khi tỉnh táo có lẽ là thoải mái giống như chim yến bay về tổ vậy.
Vân Châu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Phong Ý với ánh mắt tràn ngập yêu thương, trong lòng mừng rỡ vì sư tôn đã tu luyện vô u đạo lạnh lùng vô cảm, mới có thể để cho tâm tư tăm tối này của y được dịp lộng hành.
“Sư tôn.” Vân Châu thở hổn hển thả lỏng hậu huyệt, chậm rãi tiếp nhận côn th*t to dài, vẫn không quên gọi Lâm Phong Ý.
Y muốn sư tôn quen nghe mình gọi, ở trên giường buông thả một chút, dù cho có ngày sư tôn chán y, lúc ở trên giường người nhất định cũng sẽ nghĩ tới mình.
“Ngoan.” Lâm Phong Ý xoa lưng y, giúp y bình tĩnh lại.
Vân Châu trần truồng bên trên bụng dưới của hắn, dấu hôn khắp người còn chưa phai, lỗ nhỏ xinh xắn phía sau nuốt trọn côn th*t to lớn.
Phần bụng in ra hình dạng côn th*t.
Vân Châu vuốt ve côn th*t trong bụng mình, nhỏ giọng nói: “Sư tôn ở đây này.”
Vẻ mặt ngoan ngoãn mà mông lung, ngọt ngào đến mức lấy đi trái tim Lâm Phong Ý.
Lâm Phong Ý hôn môi y, đỡ eo y chầm chậm ra vào, côn th*t cường tráng sau khi khai thông đường mòn thì được thịt huyệt mềm mại bao quanh, vách hang nhạy cảm bên trong mở miệng hút lấy quy đầu to lớn.
Vân Châu có hứng, lắc eo theo nhịp điệu chậm rãi, Lâm Phong Ý thấy y chơi vui cũng lập tức đỡ nhẹ y cho y tự làm.
Quy đầu to lớn sau vài lần nghiền qua chướng ngại vật rồi đâm sầm thịt mềm mẫn cảm núp sâu bên trong, khoái cảm khuếch tán ra tứ chi, bụng dưới của Vân Châu bủn rủn từng trận, gục đầu xuống vai đối phương, thoáng dừng lại.
Lâm Phong Ý ôm lấy cái eo linh hoạt của y, bắt đầu rút lên dập xuống.
“Hức… Sư tôn… Sâu chút nữa.” Vân Châu ấn đầu vào vai Lâm Phong Ý.
Cơ thể lại nhanh chóng được nâng lên hạ xuống.
“Ưm a… ha, sư… tôn… hưm… trướng quá.” Vân Châu bị kích thích đến độ không thể nói năng mạch lạc, giống như chiếc thuyền nhỏ trôi dạt trên biển, bị sóng lớn cuốn đi, mà người duy nhất có thể dựa vào chính là người đang không ngừng ra vào trong cơ thể y, mang đến cho y từng đợt sóng dục vọng mãnh liệt.
Thịt mềm bên trong cứ co rút chèn ép côn th*t cường tráng, ngọc hành phía trước chảy nước.
Lỗ hậu liều mình xoắn lấy hung khí ra vào, vách hang bị va chạm liên tục chảy ra rất nhiều chất lỏng trong suốt.
Làm được một lúc lâu, côn th*t thô to đặt ở nơi mẫn cảm nhất rồi bắn thật sâu bên trong, làm ngọc hành vừa mới bắn lại bắn thêm lần nữa.
Vân Châu ngửa cần cổ thon dài, hoa huy*t co rút đón nhận trận bắn tinh mãnh liệt từ Lâm Phong Ý.
Hai tay y bấu chặt tấm lưng của hắn, có thể mơ hồ nhìn thấy ngón tay mình đỏ rực.
Tuy nhiên chưa kịp nhìn kỹ thì lại bị Lâm Phong Ý kéo vào cơn thủy triều dục vọng lần nữa.
Lâm Phong Ý chặn y ở góc giữa giường và tường, thoải mái thao túng y.
Giọng nói lạnh lùng xen lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc, hắn thấp giọng hỏi y: “Có muốn sâu hơn không?”
Chỉ cần nghe thấy thanh âm gợi tình của Lâm Phong Ý cũng đủ khiến Vân Châu đạt cao trào rồi.
Vừa nghĩ tới người mình tâm tâm niệm niệm đang rong ruổi trong cơ thể mình, trái tim tràn ngập yêu thương của Vân Châu quả thực như có một ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy.
Dù cho bắp đùi run rẩy vẫn không màng sống chết mà trêu chọc Lâm Phong Ý.
Lúc thì muốn làm mạnh hơn một chút, làm mạnh rồi thì phải hô nhẹ lại.
Lúc thì muốn làm sâu một chút, làm quá sâu rồi thì khóc lóc kêu rằng sâu quá xin được nhẹ nhàng thôi.
Ban đầu, Lâm Phong Ý còn lấy cảm nhận của y làm chủ, muốn mạnh sẽ làm mạnh, muốn nhẹ sẽ làm từ từ.
Nhưng qua mấy lần hắn phát hiện y cố tình kiếm chuyện, rõ ràng cùng một lực mà cứ hô làm nhanh làm mạnh quá.
Lâm Phong Ý đơn giản đè người vào góc tường bắn hai lần, làm cho bụng y căng phồng lên.
“Sư tôn, ưm…” Vân Châu thở hổn hển hồi phục tinh thần, một tay ôm bụng mình, tay còn lại ôm cổ người phía sau.
Đôi môi y mềm mại áp lên má Lâm Phong Ý, thì thào bên tai hắn: “Sư tôn, đồ nhi mang thai… con của người…”
Lời còn chưa dứt đã làm cho hai mắt Lâm Phong Ý đỏ lên, hắn lật cơ thể trần trụi của y lại.
Vân Châu quỳ trên đệm, chổng cái mông nhỏ mềm mịn lên thật cao, côn th*t to lớn cắm trong lỗ hậu, liên tục đón nhận lực kéo ra đẩy vào mạnh mẽ, tinh dịch bị chèn ép không ngừng chảy ra từ miệng huyệt.
Khuỷu tay cong lên cố đỡ thân trên nghiêng đổ, một tay ôm bụng, tinh dịch bên trong đung đưa theo chuyển động của cơ thể, cùng với âm thanh lép nhép phía dưới truyền lên tai.
Lâm Phong Ý vuốt ve lưng y, cánh tay có lực giữ lấy eo ếch, bàn tay to áp vào bàn tay nhỏ trên bụng.
Làm thêm một trận, Lâm Phong Lý lại bắn một lượng lớn tinh dịch vào bên trong, vừa bắn vừa hỏi Vân Châu có muốn nữa không, bụng y đã to hơn rất nhiều, Vân Châu thở hổn hển thì thào nói: “Không muốn nữa.”
Kết quả âm thanh quá nhỏ, Lâm Phong Ý chỉ nghe được mỗi chữ muốn.
Tuy rằng trong lòng hoài nghi Vân Châu mới là người trúng mị độc, nhưng Lâm Phong Ý vẫn coi như cầu được ước thấy, tiếp tục đè Vân Châu.
Vân Châu vừa khóc vừa ôm bụng, vừa trốn côn th*t cắm trong huyệt vừa nói: “Không chứa nổi nữa đâu.”
Lâm Phong Ý thấy y khóc đến nỗi mắt mũi đỏ lên, không nhịn được mà trêu đùa: “Là ai làm bụng phồng lên thế này?”
Đầu óc lơ mơ suy nghĩ một hồi, Vân Châu rù rì trả lời: “Ưm… Là… Ha a, là sư tôn…”
Lâm Phong Ý lấy tay lau nhẹ nước mắt trên khóe mắt y, đè người xuống nhanh chóng đút vào chừng trăm cái rồi bắn thật sâu bên trong.
Làm xong lần này Lâm Phong Ý mới chịu buông tha cho y.
Lúc bấy giờ Vân Châu thật sự bị làm đến thông suốt.
Không biết lần sau y có còn dám trêu chọc sư tôn của mình nữa không.
Chú thích:
[1] Tịch cốc: Nói người đi tu bỏ không ăn cơm để chuyên chú vào việc tu hành.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.