Edit: Sứa
Beta: Mỡ Bụng Uốn Éo
***
Tôn Diệu Quang cực kỳ chật vật, hắn ngồi xổm dưới chân tường quá lâu, giày đã bị tuyết thấm ướt nhẹp, hắn ngồi dưới đó quá lâu, hai chân đã sớm tê hết lại, hắn vừa mới đứng lên, cảm giác đau đớn ùn ùn kéo đến.
Lảo đảo một cái, nửa người muốn ngã vào trong đống tuyết.
Lại được đỡ lấy vững vàng.
Bóng người màu đen hiện ra trước mắt hắn, lạnh lùng hỏi, ""Ngươi là người ở đâu.""
Đến bây giờ mây mù vẫn chưa tan đi, Tướng quân sừng sững đứng giữa đám sương mù, tựa như "tiên giáng trần".
Đáng tiếc là đôi mắt mù lòa, không nhận ra hắn.
Không đúng, chiến thần Nam Vinh Kỳ giỏi cưỡi ngựa bắn cung, công phu bách bộ xuyên dương (1),Lỗ Quốc không ai là không biết, không ai là không hiểu.
(1) Bách Bộ Xuyên Dương: Trong Chiến Quốc có đoạn ""Nước Sở có Dưỡng Do Cơ là tay thiện xạ, lá liễu ở cách xa trăm mét mà vẫn bắn trăm phát trăm trúng, ý chỉ người thiện xạ như thần.
Nhớ lại từng lời nói và cử chỉ của Tướng quân, Tôn Diệu Quang chợt nhận ra, hắn chưa bao giờ chủ động nói chuyện cùng người này.
Có thể... hắn biết đang xảy ra chuyện gì rồi.
""Nói mau!""
""Ngươi lớn tiếng như vậy làm cái gì.""
Đúng như dự đoán, hắn vừa mở miệng, Tướng quân liền cau mày nói, ""Tam điện hạ?""
Tôn Diệu Quang rất muốn cười, nhưng cười thật sợ rằng Tướng quân lòng dạ hẹp hòi sẽ giận dỗi, vì thế hắn nghiêm túc nói, ""Là ta, ta sáng nay vô tình ngã vào tuyết, không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhay-disco-tren-mo-phan-cua-nguoi/120795/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.