Phim bắt đầu chiếu, Juliano vẫn không có biểu tình gì, anh ngồi trước TV, vẻ mặt nhìn giống như đang xem một bộ phim tình cảm vô cùng "Ngây thơ". Còn Fiez thì cầm bình cà phê mới vừa pha xong khi nãy trên tay bối rối không biết nên tìm chỗ ngồi xuống trước hay châm cà phê vào tách trước.
.
Tuy rằng không biết "bảo bối" của Rafael có phải cực phẩm hay không nhưng những gì trên màn ảnh lúc này đã vượt qua phạm vi có thể thừa nhận của Fiez.
Tiếng cô gái trong đó rên rỉ hô hoán làm cho Fiez đỏ mặt tía tai, cậu len lén nhìn trộm sắc mặt Juliano, thêm vào đó là các tư thế vặn vẹo trên màn hình khiến cho Fiez thấy mà dựng tóc gáy, cậu đột nhiên nhớ tới chuyện lần đó giữa cậu và Juliano trong cái hẻm nhỏ ở Australian, từ đáy lòng bỗng dâng lên nỗi bất an, mong là Juliano đừng có làm giống như nội dung trong đoạn phim...
"Juliano...Tôi nghĩ...Trước lúc chúng ta lên máy bay hẳn là nên chuẩn bị tốt tâm lý để tham gia trận đấu..." Fiez cố gắng nhìn Juliano, trưng ra biểu tình "Anh biết tôi nói gì mà".
"Fiez, sao cậu lại ngồi xa tôi như vậy?"Juliano đưa tay giảm âm thanh trên TV, việc này làm cho Fiez dễ chịu hơn một chút, "Sao không châm cà phê?"
Fiez từ từ đi qua, châm cà phê vào cái tách trước mặt Juliano, trời ạ, lúc này cậu lại nghĩ, liệu có phải đang chuẩn bị tăng tình thú bằng chocolate nóng hay không?
Những hình ảnh kịch tính đó vẫn tiếp tục trình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-vong-khuynh-tam/2367281/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.