Trong đầu tôi biết hôm nay là chủ nhật bởi vậy suýt chút nữa tôi đã làm theo ý định được đặt ra trước chính là ngủ nướng. Nếu không vì chút ký ức còn sót lại trong đầu tôi khi tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng tại một nơi có vẻ không quen mà cũng có vẻ quen này thì tôi đã tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Tôi bật dậy khiến chiếc chăn đáng lẽ ra không thể đắp trên người tôi tụt xuống đất. Tôi nhớ rồi, đây là nhà của Phạm Hòa và tôi đã ở cùng anh ấy suốt đêm qua sao?
Theo như trí nhớ của tôi thì đáng lẽ ra anh ta phải nằm ườn trên chiếc ghế sa lông đối diện chỗ tôi mới đúng. Tôi nhìn ngó xung quanh ngôi nhà vắng vẻ, nhặt chiếc chăn rơi dưới chân lên gấp gọn gàng rồi để lại trên ghế.
Buổi sáng trong vùng rừng núi này lạnh hơn tôi tưởng. Lửa trong lò sưởi thì đã tắt ngóm từ lâu còn tôi thì khoác trên mình một bộ áo ngủ dáng dài chẳng đủ để làm thân nhiệt mình tăng lên bao nhiêu. Bộ quần áo ướt sũng của tôi phơi từ đêm hôm qua cho tới giờ vẫn còn hơi ẩm. Tôi ước gì mình tìm lại được ba lô.
- Chào buổi sáng. Anh có trong nhà chứ?
Thật điên rồ khi tôi nghĩ đầu mình lại có thể nảy ra ý tưởng nhờ vả Phạm Hòa tìm lại ba lô. Lỡ miệng gọi anh ấy xong tôi mới bắt đầu hối hận, cũng may là chẳng có câu trả lời nào phảng phất bên tai tôi. Anh ấy không có ở đây. Chiếc máy tính để bàn trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/79089/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.