Đứng trước tấm gương trong nhà tắm, tôi vừa làm vệ sinh răng miệng vừa nhòm ngó cái bộ mặt phờ phạc của mình. Cả đêm qua tôi cứ lẩm bẩm vụ tai nạn của tôi chỉ là một vụ bình thường, tài xế sợ quá nên bỏ chạy mất tăm. Nếu sự thật là vậy tôi đây sẽ chẳng thèm truy cứu trách nhiệm hình sự của người đó làm gì. Không những thế tôi còn sẽ tặng cho người ta một bó hoa tươi cùng tấm thiệp cảm ơn chân thành nhất. Còn nếu vụ của tôi do tên tâm thần gây ra thì tôi đành chấp nhận thôi, ngồi yên trong nhà một thời gian với tinh thần bấn loạn và một viên cảnh sát bảo vệ. Thật chẳng dễ dàng.
Vừa từ phòng tắm trở ra, tôi đã thấy con bạn thân của mình nằm vắt vẻo trên giường, đọc mấy tờ tạp chí ra từ ngày hôm kia.
- Bố mình đi làm rồi à? - Tôi ngồi xuống đất làm động tác gập bụng. - Bao giờ thì đến lượt cậu đi học. Cuối cùng lại chỉ còn mình bị cầm tù trong ngôi nhà này.
- Đừng buồn nữa. - Linh nói chuyện với tôi mà mắt nó vẫn không rời khỏi tờ tạp chí. - Dù rằng thực ra cậu nên buồn bởi sau giờ học hôm nay mình sẽ tiếp tục chuỗi hẹn hò yên bình với anh Quang trong quán ăn thân thuộc của chúng ta.
Tôi biết nó đang chọc tức mình:
- Giờ thì quán của bạn thân biến thành quán dành cho bạn hẹn rồi hả.
Linh bỏ tờ tạp chí ra nơi khác, dùng vẻ mặt hứng khởi để nói chuyện với tôi:
- Quên vụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/79082/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.