Đến một thảm cỏ trống cách xa thị trấn nhỏ, Toru ra lệnh cho mọi người dừng lại. Từng tên ngoại cảm hạ đồ đạc xuống, chất đầy một gốc cây. Xong xuôi, tất cả quỳ rạp xuống đất thành vòng tròn kín. Bọn họ đều đang thiền định. Hóa ra Toru định nghĩa đây là sự nghỉ ngơi. Tôi chẳng bất ngờ nếu một ngày nào đó gia đình của hắn làm phản. Mong rằng ngày đó là mai hoặc bây giờ đi, tôi sẽ đào thoát ngay mà không cần nấn ná lấy một giây.
- Trói tù nhân lại. - Toru đặt cô gái lạ xuống đất, ra lệnh cho ai đó còn chưa vào trạng thái thiền định, Phạm Hòa. Lạ thật, anh ta cung phụng tên quản gia răm rắp. Tại sao thế, tôi nghĩ Phạm Hòa và Toru là bạn, anh ta thích gia đình của Toru nên đêm qua nhất quyết không đi cùng chúng tôi, còn dám mang anh Quân ra để khống chế chúng tôi nữa. Hình như xác bà mẹ không phải lý do duy nhất khiến anh ta làm vậy.
Tôi và chị Trang (vẫn bất tỉnh) bị Phạm Hòa dẫn tới một gốc cây. Anh ta kiếm một đoạn xích dài trong ba lô móc hai chiếc còng tay của bọn tôi vào nhau rồi quăng vài vòng quanh cái thân gỗ khẳng khiu, khóa chặt chúng tôi lại. Điều khó chịu tiếp theo mà tôi phải hứng chịu đó là anh ta ngồi lại đó luôn. Toru canh chừng đám gia đình của hắn đang thiền định hoặc là canh chừng cô gái nằm ngủ như chết kia còn Phạm Hòa canh chừng tù nhân, canh chừng bọn tôi, phân công hợp lý quá nhỉ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/2370512/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.