Những ngọn nến cháy chập chờn, chao đảo trước gió chẳng khác gì một bài toán đánh đố kế hoạch của chúng tôi. Chính xác là kế hoạch của chị Loan và bà. Giả như bọn tôi có tìm ra Toru giữa hàng trăm người ngồi trên gành đi chăng nữa thì vẫn có khả năng hắn sai đám lâu la thực hiện phép gọi hồn. Hy vọng đám lâu la kia không thể thực thi phép màu rất mong manh.
- Chúng ta bắt đầu tìm từ đâu? - Tôi thắc mắc. - Anh có ý kiến gì không?
- Chờ anh một chút. - Quân đang loay hoay với chiếc di động. - Tin nhắn của tiến sĩ…
Tôi ngó vào màn hình di động của Quân liền đọc được một văn bản khá ngắn: “Đừng hỏi gì hết. Giúp họ tìm nến gọi hồn trong khi tôi gặp mặt Toru.”
Theo phản xạ, cả hai chúng tôi ngước lên chiếc xe thuê đỗ trên đường. Cửa xe đã mở tung từ lúc nào không biết. Rõ ràng tiến sĩ đã rời đi theo kế hoạch riêng tư nào đó anh ta vừa nghĩ ra.
- Chúng ta đuổi theo chứ? - Tôi tiếp tục thắc mắc. Ngoài việc đó ra thực sự tôi không biết làm gì hơn. Kế hoạch nào tôi tham gia cũng rối tung rối mù lên hết. Tôi đã chán ngán cái trò thử tim này rồi.
- Không. - Quân nói một cách cứng rắn. - Tiến sĩ có thể lo được Toru. Cứ làm theo lời anh ta bảo đi.
- Nếu Toru không đi một mình thì sao? - Tôi bất an vô cùng.
- Phải có ai đó trông chừng quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuc-lai/2370485/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.