Trước bếp lò vào lúc đêm khuya, Lâm Vãn Ý rón rén nhón chân, ngón tay vừa chạm vào hũ mứt trong bình lưu ly, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng ho khan.
“Hoàng hậu của trẫm,” Kỳ Hành dựa vào khung cửa, ánh trăng viền nên dáng vẻ như cười như không của hắn. “Nửa đêm đi ăn trộm à?”
Lâm Vãn Ý sợ tới mức suýt làm đổ cả hũ đường: “Thần thiếp, thần thiếp đang thử độc cho Bệ hạ!”
Hắn nhướng mày bước lại gần, cổ áo ngủ màu huyền sẫm hơi mở, để lộ ra đóa vân lửa nơi xương quai xanh: “Ồ? Vậy thử ra được gì rồi?”
“Ngọt quá…” Cô còn chưa nói hết lời, đột nhiên bị hắn bóp eo bế lên đặt trên bếp lò. Đầu ngón tay Kỳ Hành quệt lấy lớp đường phèn trên khóe môi cô, rồi chậm rãi đưa vào miệng mình:
“Đúng là ngọt thật.”
…
Trong Ngự thư phòng, đôi tay của Thừa tướng đang cầm tấu chương run lên bần bật.
Vị Đế vương ngồi sau long án đang lơ đãng nghịch một con d.a.o găm, trong khi tân nhiệm Hoàng hậu bò trên phía bên kia bàn án, chuyên tâm chú chí… Dùng b.út son vẽ một con rùa.
“Chuyện lũ lụt ở Giang Nam…” Thừa tướng vừa mở miệng, Lâm Vãn Ý đột nhiên giơ tay: “Ta biết! Phải xây đê, giảm thuế, mở kho lương!”
Cả đại điện chìm trong tĩnh lặng.
Kỳ Hành bật cười một tiếng, con d.a.o găm “vụt” một cái cắm phập xuống viên gạch lát nền trước chân Thừa tướng: “Không nghe thấy chỉ dụ của hoàng hậu sao?”
Phượng Loan Cung
“Thật ra ta đã lừa ngài.” Lâm Vãn Ý đột nhiên lật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuan-khuynh-tru/5291119/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.