Hoàng cung Đại Thịnh • Rạng đông, giày sắt của cấm quân giẫm nát sương sớm, vệt m.á.u loang lổ trên bậc thềm bằng đá cẩm thạch trắng. Lâm Vãn Ý đứng dưới hành lang, nhìn từng t.h.i t.h.ể được phủ vải trắng khiêng ra khỏi cổng cung, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.
Đó là t.h.i t.h.ể của tất cả mọi người trong sứ đoàn Bắc Địch.
Một khẩu dụ của Kỳ Hành, hơn ba trăm người đều bị tru di, ngay cả ngựa cũng không tha.
"Cô nương đừng nhìn nữa." Đại cung nữ Thanh Sương khoác áo choàng cho cô, "Bệ hạ đã dặn, người nên dùng t.h.u.ố.c rồi ạ."
Lâm Vãn Ý hoàn hồn, nhìn bát t.h.u.ố.c đen kịt trên khay: "Đây là gì?"
"Canh an thần, Bệ hạ đã đặc biệt dặn thái y viện cho thêm táo tàu."
Trong lòng cô hơi ấm lên, vừa bưng bát t.h.u.ố.c lên, bỗng nghe thấy tiếng khóc gào t.h.ả.m thiết từ ngoài tường cung…
"Bạo chúa! Ngươi tàn sát sứ thần, nhất định sẽ bị trời phạt!"
Một chiến binh Bắc Địch tóc tai bù xù lại đột phá vòng vây của cấm quân, mắt đỏ ngầu xông vào nội cung!
"Hộ giá!"
Vũ lâm vệ b.ắ.n tên loạn xạ, nhưng người đó lại như không cảm thấy đau đớn tiếp tục chạy như điên, cho đến khi bị trường thương đóng đinh trên cổng cung. Trước khi c.h.ế.t, hắn ta nhìn chằm chằm vào Lâm Vãn Ý, từ cổ họng phát ra tiếng gầm:
"Vương đình... Vĩnh Sinh Hoa... Nhất định sẽ lấy mạng ngươi..."
Bàn tay Lâm Vãn Ý run lên, bát t.h.u.ố.c rơi vỡ tan tành.
Vĩnh Sinh Hoa? Đó chẳng phải là loại kịch độc bí truyền của Bắc Địch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuan-khuynh-tru/5291116/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.