Lâm Vãn Ý bị Kỳ Hành bế suốt đường vào doanh trại, các thị vệ và cung nữ xung quanh đều cúi đầu, không dám nhìn nhiều, nhưng khóe mắt lại không nhịn được mà liếc trộm — Bệ hạ xưa nay không gần nữ sắc, hôm nay lại đích thân bế một cô nương về sao? Gò má cô nóng bừng, giãy giụa một chút: "Thả, thả ta xuống..."
Kỳ Hành rũ mắt liếc cô một cái, không những không buông tay mà còn siết c.h.ặ.t hơn, giọng điệu nhàn nhạt: "Đừng động đậy lung tung, nếu ngã trẫm không chịu trách nhiệm đâu."
Lâm Vãn Ý: "..."
Cô bị đưa vào một căn lều lộng lẫy, bên trong trải t.h.ả.m da thú mềm mại, chậu than cháy rực xua đi cái lạnh đầu xuân. Kỳ Hành đặt cô lên chiếc giường thấp, quay người dặn dò thị nữ: "Chuẩn bị nước nóng, lấy thêm một bộ quần áo sạch."
Thị nữ cung kính vâng lời, nhanh ch.óng lui ra ngoài.
Trong lều chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lâm Vãn Ý căng thẳng nắm c.h.ặ.t vạt váy, lén ngước mắt lên đ.á.n.h giá Kỳ Hành. Hắn đứng bên chậu than, những ngón tay thon dài lơ đãng gảy những cục than, ánh lửa chiếu lên gò má góc cạnh rõ ràng của hắn, trông càng thêm sâu thẳm.
Giống hệt như trong truyện miêu tả, tuấn mỹ, nhưng lạnh như một tảng băng.
Cô đang miên man suy nghĩ thì Kỳ Hành đột nhiên lên tiếng: "Tên."
"A?" Cô ngẩn ra.
"Trẫm đang hỏi tên của ngươi." Hắn quay người lại, đôi mắt đen thẳm nhìn cô chằm chằm.
Lâm Vãn Ý mấp máy môi, suýt nữa buột miệng nói "Lâm Vãn Ý", nhưng lại nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-thuan-khuynh-tru/5291110/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.