Dịch giả: Tiểu Băng
Thiếu Lâm tự, trong Đại Hùng bảo điện, không khí bi thương và nghiêm túc.
Không Văn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, hiện ra Hàng Long La Hán Kim Thân, nhưng đã có nhiều đốm sáng vàng tự bong ra, từ từ tiêu tán.
“Không sai, thể xác và tinh thần Bắt Bàn, huyền quan lại chú, có hi vọng nửa bước.” Hàng mi trắng dài khẽ động, vui mừng nhìn Huyền Bi đang đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy đau xót.
“Sư tổ...” Huyền Bi hai tay tạo thành chữ thập, mắt đầy bi thương, nói không thành lời.
Không Văn cười ha hả: “Ta tu phật tham thiền, biết vạn pháp đều không, thế sự đều không, chuyện sinh tử sớm đã nhìn thấu, cần gì phải có cái dáng điệu hồng trần nhi nữ như thế này?”
“Phương Trượng...” “Sư phụ...” Những tiếng nức nở vang lên.
Không Văn không để ý đến, đưa Cửu Hoàn tích trượng trong tay cho thủ tọa Bồ Đề viện Vô Tư: “Vị trí Phương Trượng dây dưa hồng trần, là họa không phải phúc, ngươi là đệ tử lão nạp, nên phải gánh thôi.”
“Vâng, sư phụ.” Vô Tư không nén được đau đớn, hai run run tiếp nhận Cửu Hoàn tích trượng.
Không Văn nhìn sang Không Tuệ và Không Kiến: “Hai vị sư đệ, Thiếu Lâm truyền thừa không dễ, mong hai người tiếp tục bỏ tâm.”
Không Tuệ và Không Kiến đã trải qua nhiều đời trưởng bối viên tịch, nên bình tĩnh hơn, cùng gật đầu.
Không Văn giao hết việc xong, cuối cùng nhìn Huyền Bi nói: “Khóc lão nhân đã chết vào tay đồ đệ ngươi, ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-the-ton-su-nhat-the-chi-ton/2135972/quyen-4-chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.