Vương Trọng Hỉ cảm thấy hôm nay thật sự không phải là ngày đẹp, khókhăn lắm mới có một thiếu niên tự tiến cử vào cung, mỹ mạo khó tìm, vốnnghĩ là ngày lành, nào biết tính tình của hắn cổ quái khó đoán, tên cònkhông hề ăn khớp với khuôn mặt!
“Cha ta nói, tên xấu mới dễ nuôi.” Thiếu niên nói.
Dễ nuôi nhưng không dễ nghe, tên này ghi vào danh sách, làm sao dám trình lên làm đục mắt bệ hạ?
Vương Trọng Hỉ nhìn văn điệp thân phận của thiếu niên, dân làng VĩnhNinh huyện Cổ Thủy, là con của một gia đình cũng từng có của cải nhưnggia cảnh sa sút... Có điều, tên này thực sự không giống như nhà có gia thế.
Tuy trong lòng có nghi vấn, nhưng Vương Trọng Hỉ biết chuyện nàykhông phải chuyện hắn cần lo. Mỹ Nhân tư chỉ có nhiệm vụ thu nhận tuấnmỹ công tử trong thiên hạ, đăng ký tạo giấy tờ, đưa vào trong cung chobệ hạ, như thế mà thôi. Về phần những công tử này có thân phận thân thếra sao, không phải chuyện Mỹ Nhân tư cần quan tâm, bệ hạ cũng không đểý.
Bệ hạ vui giận khó đoán, tính tình phóng đãng không kiềm chế được,làm việc có chút hoang đường. Mấy năm nay những công tử đưa vào trongcung, chưa có ai được bệ hạ sủng ái vĩnh viễn, ân điển của đế vươngchẳng qua chỉ trong nhất thời, bệ hạ cảm thấy nhàm chán sẽ không để ýtới nữa. Những công tử này ở trong cung sống qua ngày, giống như ở trong lãnh cung, đâu còn ai để ý đến thân phận, thân thế của bọn họ? Cho dùcó chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-pham-ngo-tac-nu-ngo-tac/2137847/quyen-1-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.