Đối mặt với âm thanh như vậy, Bạch Tiểu Thuần hít thở có chút dồn dập. Loại cảm giác nhìn thấy mẫu thân này, khiến cho ấm áp trong lòng hắn lan tràn vô hạn. Thánh Hoàng ở một bên giống như vậy. Sau khi hai người bọn họ nhìn nhau một cái, Thánh Hoàng hít một hơi thật sâu, tiến lên một bước cung kính mở miệng.
- Thiên ngoại chúa tể sắp thức tỉnh. Chúng ta bây giờ không có phương pháp đối đầu, lúc này mới đánh thức ngài. Mong mẹ Vĩnh Hằng tán thành, thăng cấp cho chúng ta đột phá Thái Cổ, thành tựu chúa tể, chống lại đại địch thiên ngoại!
Thánh Hoàng ngôn từ cực kỳ khách khí. Điều này dường như là bản năng của hắn, cũng đại biểu cho sự sùng kính của hắn đối với chúa sáng thế này.
- Nghịch Phàm... sắp phá vỡ phong ấn sao...
Mẹ Vĩnh Hằng trầm mặc hồi lâu. Sau khi khẽ nói thì thào, hình như có một thần thức kinh người từ trên Tiên Vực Vĩnh Hằng tản ra xung quanh thân thể cao lớn của Nghịch Phàm chúa tể này, sau đó lại dần dần tiêu tan, trở thành một tiếng thở dài vang vọng ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng.
- Khi sinh lại sinh, khi chết lại chết...
- Thế gian vốn không có luân hồi. Sau khi gửi gắm hi vọng, mới có luân hồi... Thế gian vốn cũng không có vĩnh hằng. Cũng sau khi gửi gắm hi vọng, mới có vĩnh hằng.
- Ta trước kia, vốn không có linh trí, là ở trong nguy cơ sinh tử này, bản năng hóa thành linh trí, đưa ra ba hạt giống, hình thành ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-niem-vinh-hang/710084/chuong-1925.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.