Liên tiếp mấy ngày, ta đều không bước chân ra khỏi Thiên Hoa Cung.
Nhị ca đi Thái y viện lôi Tôn Quý đến coi bệnh cho ta. Hắn nói bởi vì ta bị kinh hãi quá độ, cho nên mắc chứng u buồn.
Hắn đang nói hươu nói vượn.
Lý Nhàn chính là Vu Nhàn Chỉ, cái trò lừa bịp này cũng không hù dọa được ta, thật ra, ta chẳng qua là đau lòng vì năm trăm lượng bạc vô tình lãng phí kia.
Lúc Tôn Quý bắt mạch cho ta, Nhị ca liền đứng ở bên cạnh bóc đậu phộng, "Thế tử phiên vương nếu muốn lăn lộn trên triều làm quan, cũng phải thi cử, đây là quy củ do tổ tiên quyết định. Vu gia quyền thế quá lớn, nếu Vu Nhàn Chỉ muốn thi khoa cử, chỉ có thể dùng tên giả. Chuyện này ta cùng hoàng huynh vốn không muốn gạt muội, nhưng muội cũng đâu có hỏi ta, ta chẳng qua không bám lấy muội nói sự thật thôi." Hắn đem đậu phộng ném vào trong miệng, vừa nhai vừa nói, "Trước đó vài ngày, nghe nói muội cùng Vu Nhàn Chỉ ở cùng một chỗ cũng không tệ, ngày nào muội cũng chạy tới phủ của hắn, hắn ngày nào cũng đưa muội về cung, ai mà biết được nếu muội mà biết được hắn chính là Đại thế tử cùng muội có hôn ước thì muội còn có bộ dạng nào chứ?"
Nghe lời Nhị ca, ta cũng không tức giận.
Ta nói với hắn: "Huynh có một thị vệ thiếp thân tên là Liêu Mãnh, dáng dấp lưng hùm vai gấu, thần dũng hơn người, ta nói cho huynh biết hắn là Nhị tẩu giả dạng, huynh có cưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-niem-tam-thien/215975/chuong-1-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.