Dịch giả: Trongkimtrn
Tai họa không thể lưu, nhất là có khả năng liên lụy đến người nhà thì càng không thể lưu.
Sự hiểm ác của Hứa Kính Chi đã chân chính dẫn động sát ý nơi đáy lòng hắn. Nếu đối phương đơn thuần là vì mình mà đến, cùng lắm hắn tiếp là được. Quản âm mưu quỷ kế của gã là gì, hay là miệng nam mô bụng bồ dao găm, Từ Ngôn cũng không sợ.
Nhưng Hứa Kính Chi lại đặt chủ ý lên người Bàng Hồng Nguyệt, mới là mấu chốt khiến Từ Ngôn nổi lên ý giết người. Nếu hôm nay mà hắn tới không kịp, hậu quả thiết tưởng rất nghiêm trọng.
Đối với những kẻ muốn chết, với hắn thì biện pháp tốt nhất chính là tiễn đưa bọn chúng một đoạn đường thôi.
Bàng phủ không phải là nhà, bởi vì từ nhỏ hắn đã không có nhà. Nếu nói căn nhà thực sự của hắn thì chỉ có Thừa Vân quan ở Lâm Sơn trấn thôi. Nhưng trong khoảng thời gian ở Bàng gia, Từ Ngôn đúng là sinh ra một chút cảm giác như ở nhà. Mặc dù hắn và Bàng Hồng Nguyệt tranh cãi, thỉnh thoảng còn giao thủ với nhau, thế nhưng sâu nơi đáy lòng, hắn cũng không ghét cô thiếu nữ miệng lưỡi như đao, lỗ mãng vụng về, vừa cương liệt lại hết sức thiện lương kia.
Những giọt mưa liên tiếp rơi trên lưỡi đao rồi chảy xuống. Trong cơn mưa to, mắt trái lập loè phát ra tinh mang ảm đạm. Từ Ngôn chậm rãi quét mắt nhìn xung quanh, rất nhanh, ánh mắt của hắn dừng lại ở mảnh rừng hoang hướng Tây Bắc.
Ở nơi xa trong khu rừng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ngon-thong-thien/1099668/quyen-3-chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.