Tận lúc mặc trang phục, Thích Thiếu Thương vẫn thực buồn bực. Dựa vào cái gì a, hắn rõ ràng ngọc thụ lâm phong, mặt như quan ngọc, là hảo nam nhi, mà lại bắt mặc trang phục trông như gấu thế này? Còn có cái áo choàng lông dày thế này, ngươi không sợ hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã kiện ngươi hay sao? Hừ, Thích Thiếu Thương biết, Mục Cưu Bình ghen với bộ dạng đẹp trai của hắn, nên mới lấy việc công trả thù tư, thừa dịp được đi phân phát trang phục, liền đem cái bộ làm lu mờ hình ảnh con người ta này trao cho hắn. Hừ, quên đi, người đẹp mặc cái gì cũng đẹp, ai như tiểu Bình nhà ngươi, cái ống mặc long bào cũng không thể giống thái tử được!
Thích Thiếu Thương căm giận đem khối da lông kia khoác trên vai, hoàn thành công việc. Nhìn Mạnh Hữu Uy và Mục Cưu Bình bị trang phục rườm rà làm luống cuống chân tay, không khỏi một trận vui sướng khi người gặp họa. Thích chưng diện đi, thích chưng diện đi, chính là kết cục này đó! Đột nhiên nhớ đến một chuyện.
“Hữu Uy, ta nhớ rõ lúc trước xem hàng mẫu, có một bộ ngoại sam màu xanh, áo lót vàng, ai mặc đấy?” Bộ quần áo kia mà mặc trên những người này, chỉ tổ làm hỏng! Ai, nếu Tích Triều mặc, vậy còn không giống với … Thích Thiếu Thương không đợi nghe người khác trả lời, đã lâm vào trong khôn cùng mơ màng.
Mục Cưu Bình ngồi nửa ngày mới nhớ ra: “Bị đơn vị kia đoạt đi. Anh tiểu thư phụ trách trang phục bên kia vừa nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-lo-huu-nhi-chi-xe-dap-tinh-yeu/201284/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.