Giữa tiếng ngâm tụng trong trẻo, có quầng sáng hình ngôi sao sáu cánh lên từ đất bằng, pháp thuật mở ra tiên tri nhãn mà thượng cổ ghi lại đã bắt đầu, trong tiểu ốc bởi vậy bỗng dưng sinh ra bầu không khí thần thánh. Giữa hào quang, là dung nhan kiên nghị mà chuyên chú của thiếu nữ đang nhắm chặt hai mắt.
Thiếu niên ngồi đối diện thiếu nữ lên tác dụng dẫn dắt mặt trầm như nước, bởi vì y rất rõ việc này nguy hiểm nhường nào.
Trên vầng trán trắng ngần của thiếu nữ rướm lấm tấm mồ hôi, nàng nhíu mày, đầu cảm thấy khó chịu, nhưng mặc dù đau đớn, vẫn dũng cảm nhìn về nơi thâm sâu…
Biển hoa cúc vô biên, nở rộ ở tận cùng thế giới, thiên địa đồng thời, xán lạn hoặc mênh mang. Là ai vì nó ngàn vạn năm xướng ca cầu nguyện, là ai rơi vào một giấc mộng ở trời nước bỉ ngạn?
Từ trong biển hoa, bóng người đi ra dần rõ ràng.
Nữ tử mũi quỳnh đạm đạm, môi đỏ đạm đạm, con ngươi đạm đạm, mày nguyệt đạm đạm, thậm chí cả hơi thở cũng là đạm đạm nốt, sa mỏng xanh biếc khoác lên bờ vai gầy, chuông vàng tinh xảo bên hông phát ra tiếng vang êm tai. Nàng là chồi non mới nhú đầu xuân, không có vẻ mỹ lệ kinh thiên động địa, lại có vẻ quyến rũ khiến người thương tiếc.
“Đông Quân.” Giữa lúc ngoái nhìn là phong tình vô hạn mà đem ánh mắt, nhẹ nhàng dừng trên người nam tử đang thổi tiêu giữa biển hoa cúc. Ánh mắt kiểu đấy, Bách Hợp rất quen thuộc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865629/quyen-3-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.