Bỉ ngạn hoa, nở tại bỉ ngạn, không thấy hoa, không thấy lá.
Chỉ nở rộ bên cầu Nại Hà, bởi vì quá đẹp, mà bị trời phạt. Chỉ khi hoa tàn, lá mới mọc ra, vô luận ngàn năm hay vạn năm, hoa lá vĩnh viễn chẳng gặp nhau.
Nước vong xuyên, là thứ nước vô tình gột rửa quyến luyến trần thế, dựng dục ra loài hoa đỏ thắm như máu, mang theo thứ mùi hăng hắc, khi có gió thổi, phảng phất biển máu nổi những cơn sóng vụn vặt triền miên. Lũ vong xuyên điệp màu xanh đen lưu luyến trong đó, đôi cánh mềm mại đuổi theo sóng máu, hoặc chìm hoặc nổi, thỉnh thoảng thoáng hiện.
Thường có vong hồn vì cảnh đẹp này mà lạc đường, quên cả việc qua cầu Nại Hà, cam nguyện phiêu du dài lâu giữa biển hoa này, cho đến khi tiêu tan, hoặc trở thành bữa ăn ngon cho vong xuyên điệp. Ngẫu nhiên, vong hồn vận khí tốt sẽ trông thấy một nam tử trẻ tuổi ô phát bích mâu dạo chơi bên sông Vong Xuyên, khuôn mặt tuấn mỹ chẳng có một chút bóng mờ.
U minh sứ giả ngông nghênh trước mặt y sẽ cung kính cúi đầu, gọi y là “chủ nhân”.
Đó là sủng nhi trời sinh, là chúa tể của Hoàng tuyền cảnh này. Rất nhiều năm sau, y đã thành nghĩa đệ của Ma giới vương giả, từ đó càng ngày càng ít thấy y bên cầu Nại Hà, cho dù nhìn thấy, cũng là ngày càng sa sút tinh thần, ngày càng buồn bã, ngồi bên sông Vong Xuyên lẳng lặng nhìn bỉ ngạn hoa nở rộ như lửa, ánh mắt si si, đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865622/quyen-3-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.