Bão cát lớn dần, trời đất tối sầm, đất đá mù trời. Tuấn mã hí khẽ, cúi đầu xuống, bốn chân giậm tại chỗ, cào cát đất bên dưới, nhất định không chịu đi thêm bước nào nữa.
Võ sĩ trên ngựa xoay người nhảy xuống, vỗ về bờm tuấn mã, hỏi: “Tử Điện, sao vậy?” Thanh âm của võ sĩ rất dễ nghe, vóc dáng cũng rất cao lớn, nhưng bởi vì phòng bão cát, đầu quấn chặt chặt chẽ chẽ, cho nên không biết dung mạo thế nào.
Tuấn mã mũi thở phì phì, móng vẫy vẫy, lại miễn cưỡng chậm chạp tiến bước.
“Nếu không phải độc khí biển Tử Vong không tầm thường, không thích hợp phi hành thì cũng chẳng cần bắt mày đến chịu tội.” Võ sĩ thở dài, “Lát nữa nhớ phải bố trí cương khí hộ thể.”
Con ngựa kia hiểu tính người cũng thật sự không bình thường, vừa nghe chủ nhân nói vậy, liền kề tới thân mật cọ cọ mặt võ sĩ, chớp chớp mắt, dáng vẻ như đang bảo chủ nhân yên tâm, nó nhớ rồi.
Võ sĩ mỉm cười, đôi mắt trong trẻo sâu thẳm dời về phương xa, bão cát mịt trời che cả trời đất, căn bản chẳng nhìn thấy thái dương, trong mắt võ sĩ lộ ra vẻ đau thương thấp thoáng, rất lâu về trước, nơi này từng là một ốc đảo, khi đó, y, Tử Điện, còn có người kia, ngay tại nơi này, đã sống những ngày vui vẻ mà trời cao cũng phải ghen tị.
Hiện tại, độc khí của biển Tử Vong đã ảnh hưởng đến nơi xa như vậy rồi sao?
Chân Lâm, lúc này đang làm gì nhỉ? Vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865618/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.