Ma Linh cung, ngàn vạn năm qua không hề thay đổi chỉ là xa hoa và tĩnh lặng. Trên thảm bày đầy những đồ án diễm lệ, hương mạn đà la huyền ảo tùy ý tràn ngập, dễ dàng chế thần trí người ta không rõ, như là các đời chủ nhân nơi này đã tận lực muốn giữ lại chút hơi thở cuối cùng của phàm giới.
Một thân ảnh nhỏ gầy linh hoạt từ ngoài cửa lặng yên tiến vào, tố y thiếu niên cởi mạo duy, cung túc quỳ xuống trước màn tua. Song chờ đợi rất lâu mà vẫn không nghe thấy trong màn truyền ra thanh âm lạnh lùng kia.
Thiếu niên hơi bối rối đứng dậy, một phen xốc màn gấm lên, vừa nhìn vào trong lại không khỏi thấp giọng kinh hô ra tiếng.
Sau màn, một lão giả râu tóc bạc phơ đang suy yếu nằm trên sạp, khuôn mặt đầy những nếp nhăn, cho dù là người quen thân cũng khó nhận ra.
“Trưởng, Trưởng lão?” Thiếu niên kêu lên không xác định, nhưng lão giả vẫn nhắm chặt hai mắt, biểu tình khi thì thống khổ, khi thì vui mừng, khi lại ưu thương, thiếu niên trong bụng hiếu kỳ: Trưởng lão, đang nằm mơ sao? Không biết Trưởng lão lại mơ thấy gì đây?…
…
“Giản, thật sự… sắp không xong rồi… Đáp ứng ta, chàng phải tiếp tục sống tốt, được chứ?” Máu đông lại bên khóe miệng nàng, ngũ quan thanh tú tuy rằng tái nhợt, lại gượng ra một nụ cười, trên tuyết y lốm đốm từng điểm màu đỏ, nhìn mà đau lòng, “Giản…” Cánh tay run rẩy cuối cùng dừng giữa không trung, cách khuôn mặt người yêu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865575/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.