Tây Thiên có núi, tên Kim Cương Luân, tam muội chân hỏa quanh năm thiêu đốt trên đỉnh núi. Cứ mỗi ngàn năm lại có chim từ phương xa tới, mạo như kim sí đại bàng, không ngại vạn dặm, dục hỏa niết bàn.
Bốn phía Kim Cương Luân, ba nghìn nhược thủy chảy quanh, cửu u độc cổ, thần thú canh giữ, phàm điểu soi bóng ắt rơi ngay, không cách nào qua được. Sinh kim liên, ngàn năm nở hoa, thêm ngàn năm nữa mới kết hạt.
Già lâu la, còn gọi là bất tử điểu, truyền thuyết do linh khí của trời đất biến thành, là thần điểu chuyên nuốt chửng độc xà mãnh thú. Khi thọ mệnh đã tận, độc tố trước kia nuốt vào sẽ đồng thời phát tác, đau đớn không chịu nổi, lúc này nó sẽ bay lên đỉnh Kim Cương Luân tự thiêu, chỉ còn sót lại một trái tim màu lưu ly. Nếu có người cầm tim dẫn lửa, nó sẽ sống lại từ trong liệt hỏa…
Ảo cảnh giới, một ngày trăng mờ.
Màn trời xám xịt buông xuống, nối liền đại địa đỏ sậm không có lấy một ngọn cỏ, thương lương quỷ dị. Gió lạnh thê lương quanh quẩn trên tòa kiến trúc hùng vĩ thần bí duy nhất giữa đại địa mênh mông, hát vang khúc ca khiến tim người loạn nhịp. Trường kiến trúc nọ màu trắng thuần như mộng đặt mình trong vòng vây của máu và lửa, phảng phất như thứ sạch sẽ duy nhất giữa thiên địa ô uế, thánh khiết mà thuần túy. Những bóng đen lơ lửng thỉnh thoảng qua lại như thoi trong đó, hệt như u linh, dường như ngày đêm không ngừng thực hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865552/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.