Tứ a ca tưởng nàng hãy còn băn khoăn chuyện ban nãy, ăn trưa xong chàng không về thư phòng, hai người ngồi ngả lưng trên sạp nói chuyện phiếm. Lý Vi chợt nghĩ ra một việc: bánh ăn dặm trước kia nàng cho Nhị cách cách ăn là loại bánh mà khi ấy nàng dặn thiện phòng nghĩ cách dùng bánh Hồ* để biến tấu lại. Người Mãn thường chọn những vùng có nước có cỏ làm nơi sinh sống, cánh đàn ông gần như ai ai cũng là chiến sĩ, thức ăn của họ xuyên suốt những trận đánh giặc chính là thứ bánh Hồ này.
*Bánh Hồ
Lý Vi bảo người ở thiện phòng hãy làm sao cho chiếc bánh Hồ nhỏ hơn và ngon miệng hơn. Nhị cách cách lúc đó đương tuổi mọc răng, nàng bèn đưa bánh này cho nó gặm, vì thế mà nàng cứ thấy răng lợi của Nhị cách cách bây giờ mọc không được đều đặn cho lắm.
Nàng thuật lại chuyện này cho Tứ a ca nghe, đoạn hỏi chàng: "Chàng bảo có phải tại thiếp cho nó ăn bánh ấy không?"
"Sao thế được?" Thấy nàng vẫn vậy, Tứ a ca ôm nàng dịu dàng nói: "Đã bảo nàng không cần phải cẩn trọng thế rồi kia mà. Nhị cách cách sinh non, mà nay nàng đã nuôi nấng nó khỏe mạnh thế này, ta còn phải ghi một công cho nàng đây." Chàng ngưng một thoáng rồi nói tiếp, "Hơn nữa, giờ răng nó toàn răng sữa, nếu nàng thấy răng nó không đều, vậy để lúc nào thay răng, chúng ta hãy cẩn thận hơn, nhất định sẽ thay được một hàm răng đều tăm tắp!"
Được chàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-xuyen-thanh/3444967/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.