"Tôi cảnh cáo cô, nếu như cô còn sỉ nhục cảnh sát thì tôi sẽ phải mời cô vào ở thêm mấy ngày nữa đấy."
Vẻ mặt người nọ nghiêm túc, lại có vẻ không vừa ý.
Tổng cộng có hai chiếc xe, Chúc Hạ Dương ngồi ở chiếc xe phía sau với hai vị ở cục cảnh sát thành phố, càng áp lực hơn.
"Ôi, đồng chí đừng có hiểu lầm, không phải tôi chỉ nhất thời không biết xưng hô thế nào thôi sao, đừng giận đừng giận."
Vốn muốn giải thích hiểu lầm, không ngờ sắc mặt của người đó càng đen hơn.
"Vậy... xin lỗi chú cảnh sát, chú đừng tức giận!"
"Chú?"
Thấy người nọ nghẹn đến sắp nội thương.
"Này, tiểu Trương cậu đừng dọa cô bé sợ."
Ngồi bên cạnh ghế tài xế là một người đàn ông trung niên, hoàn toàn có thể gọi là chú được.
Nhìn cũng có vẻ trầm ổn hơn người bên cạnh kia.
"Không phải tôi có ý đồ gì với cô, chú thì tất nhiên là không dám nhận rồi, gọi Trương đại ca là được rồi."
"Ui trời, hóa ra là chọc ghẹo em gái người ta, ha ha ha."
Ông chú cười to hai tiếng, càng làm cho cảnh sát trẻ tuổi họ Trương càng lúng túng hơn.
Nhưng mà "Trương đại ca" nghe cũng có vẻ già mà!
"Đúng rồi, cháu phải đóng bao nhiêu tiền phạt vậy?"
"Biểu hiện tốt thì xử lý nhẹ, trường hợp nghiêm trọng thì phạt nặng."
"Thế nào là trưởng hợp nghiêm trọng?" Chúc Hạ Dương nhỏ giọng hỏi.
Người kia lại nhìn Chúc Hạ Dương từ trên xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tran-ta-ba-xa-bat-ma-cua-quy-vuong/3548753/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.