Tất nhiên mình không biết phân biệt đâu là nơi phong thủy hung sát, cũng chưa từng nhìn thấy gỗ liễu tính âm, biết đi đâu tìm cho anh ta!
Càng đáng ghét hơn là rõ ràng cô không cần phải gả cho anh ta, cũng không có nghĩa vụ giúp anh ta tìm, sao lại thành bắt buộc phải tìm chứ?
“Này, tôi có thể…”
“Không thể!”
Anh giơ tay vỗ nhẹ một cái, quần áo trên người biến mất, lộ ra cơ ngực rắn chắc.
“Kết hôn và gỗ liễu, chỉ có thể chọn một trong hai.”
“Được được được, mặc quần áo vào, tôi giúp anh tìm!”
Chúc Hạ Dương khóc không ra nước mắt, trong lòng không biết mắng bao nhiêu câu cmn.
Xong rồi, lẽ nào bản thân lại phải quỳ gối dưới dâm uy của anh ta sao?
Không cẩn thận mua dây buộc mình rồi.
“Tắt đèn, ngủ.”
Chúc Hạ Dương còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy người đàn ông đang chiếm giường của mình, cho dù trong lòng đều là oán giận cũng không dám lên tiếng.
Cô không thể làm gì khác hơn là bĩu môi đi tắt đèn, sau đó quay lại ngồi xổm xuống cạnh chân giường.
“Tên chỉ là cách gọi, quên rồi thì thôi.”
Người kia lại nói, trong giọng nói còn có vẻ ưu buồn.
“Gọi tôi là Dạ Minh là được.”
“Ồ, ồ!”
Chúc Hạ Dương ngơ ngác đáp lại.
Giọng nói của người này bỗng có vẻ hơi u buồn, không hề hợp với anh ta.
Hôm sau tỉnh dậy, Chúc Hạ Dương cảm thấy cả người rã rời, vừa nhúc nhích đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tran-ta-ba-xa-bat-ma-cua-quy-vuong/3548749/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.