Độ nhạy cảm của Tiểu Tịnh Trần với cảm xúc của người khác luôn rất cao, đặc biệt là đối với cảm xúc ngưng tụ lại cùng với nhau của nhiều người như thế này. Dây ăng ten cảm xúc của cô bé lập tức đã bắt được sóng của bọn họ. Nhìn thấy những đôi mắt với ánh nhìn mơ hồ, Tiểu Tịnh Trần nghi hoặc nghiêng đầy sang một bên, xoa lấy tóc sau đầu, nghĩ một lúc rồi nói: “Bảy mươi tỷ là vốn, chúng tôi giữ lại, mười tỷ là tiền lãi, đưa cho mọi người chia nhau đi!”
Âm thanh của Tiểu Tịnh Trần mềm mại, giọng nói cũng không lớn, nhưng lọt vào trong tai của những nhân viên này lại như sấm sét đánh đùng đoàng giữa trời quang. Tất cả mọi người nhất thời đều không kịp phản ứng, thậm chí họ còn cho rằng chính mình xuất hiện ảo tưởng về thính giác, không tự chủ được mà ngoáy lỗ tai của mình.
Lạc U U dù sao cũng đã từng có chút giao hảo với Tiểu Tịnh Trần, cô không phụ sự kỳ vọng của mọi người mà bị đẩy lên phía trước, lắp ba lắp bắp nói: “Bạch... Bạch đại tiểu thư, cô vừa mới nói mười tỷ dư ra đó... là để... cho chúng tôi... cho chúng tôi chia nhau sao?”
“Đúng.” Tiểu Tịnh Trần gật đầu xác nhận, nở nụ cười, để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu, nói: “Cha đã bảo, người làm chủ phải có trách nhiệm với nhân viên của mình. Tôi đã bán Trác Định đi, hại mọi người không có việc làm, lẽ ra là phải cho mọi người tiền bồi thường.”
Tất cả mọi người lập tức lệ nóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413958/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.