Người tài ba của chùa Bồ Đề quá đông đảo, Minh Hư không phải là một người xuất sắc. Tuyệt kỹ bí truyền của anh ta là ám khí. Bản lĩnh sử dụng ám khí của Tiểu Tịnh Trần chính là do học hỏi từ chỗ của anh ta. Có thể nói, anh ta chính là một nửa sư phụ của Tiểu Tịnh Trần. Đương nhiên trong khắp cả chùa Bồ Đề, nhưng người đảm nhiệm chức vụ một nửa sư phụ đầy khổ cực này tuyệt đối không chỉ có mình anh ta.
“Sư điệt Minh Hư!” Tiểu Tịnh Trần nhìn khuôn mặt quen thuộc được chiếu rọi dưới ánh trăng mờ ảo đó, thấp giọng lẩm bẩm.
Minh Hư hơi cứng người lại, khó có thể tin được mà mở to đôi mắt. Vẻ lạnh lùng và sát ý dưới đáy mắt tất cả đều chuyển đổi thành sự kinh ngạc. Minh Hư là pháp danh của anh ta, những người gọi ra cái tên này chỉ có người của chùa Bồ Đề. Mà người có tư cách để gọi anh ta là sư điệt, hơn nữa tuổi lại chưa đầy hai mươi, tính toán hết khả năng dường như chỉ có duy nhất một người nào đó.
Đã được mười bốn năm trôi qua kể từ lúc Tiểu Tịnh Trần xuống núi đến bây giờ. Đứa trẻ miệng còn hơi sữa ngay cả đi đường bước chân cũng không vững năm nào nay đã trưởng thành, trở thành một cô gái duyên dáng yêu kiều. Hòa thượng lớn tuyệt đối không ngờ rằng cô gái đáng yêu trước mắt anh ta vậy mà lại là báu vật sống của chùa Bồ Đề bọn họ.
“Tiểu... sư thúc?” Minh Hư thử mở miệng thăm dò. Xưng hô quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413949/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.