Cùng ở trong đoàn phim hơn một tháng, xét thấy da mặt còn dày hơn góc tường thành và bản tính tự làm quen còn chuẩn xác hơn so với loài cẩu của Ravid, Tiểu Tịnh Trần căn bản đã coi anh ta là một người bạn của mình. Mặc dù người bạn này có hơi ồn ào, có chút lắm chuyện, cũng có chút phiền phức, nhưng chung quy vẫn được tính là bạn bè. Vì vậy, đối với chai nước mà anh ta đưa cho, Tiểu Tịnh Trần cũng không có chút cảnh giác nào. Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô bé thực sự biết hai chữ “cảnh giác” được viết như thế nào sao?
Hai ngụm nước vừa xuống đến họng, Tiểu Tịnh Trần liền cảm thấy có điều gì không đúng, đầu cô bé cứ trầm trầm, còn mắt bắt đầu xoay vòng vòng. Ravid ở trước mắt cứ lắc lư, lắc lư rồi biến thành một, thành hai, thành ba… Ngay cả tiếng nói của anh ta cũng như được truyền đến từ phía chân trời, ong ong vang vọng khắp mọi nơi.
Trong lúc mơ hồ, dường như có người tiến vào trong phòng nghỉ ngơi. Người đó đứng vững ngay sau lưng Ravid, cũng không thấy có động tác gì, Ravid cứ như thế vô thanh vô tức ngã gục người trên mặt đất.
Tiểu Tịnh Trần dùng sức lắc mạnh cái đầu, ánh mắt trừng đến mức to nhất, hy vọng có thể thấy được người vừa vào trong là ai. Đáng tiếc là, tầm nhìn của cô bé chỉ là một khoảng mịt mờ, chỉ nghe thấy một tiếng ong ong từ chân trời vọng lại: “… Phật châu của cha (cô) giấu ở chỗ nào?”
Cha?
Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413923/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.