Tiểu Tịnh Trần là một đứa bé ngoan, thuần khiết. Bản thân cô bé là một người ngốc khi tiếp xúc với các kiến thức cơ bản, tư duy kỳ lạ so với người bình thường, dây thần kinh cũng hoạt động chậm hơn so với người bình thường. Cô bé nhìn không hiểu ám chỉ mời hẹn một đêm tình của Anna dành cho Bạch Hi Cảnh, cũng xem không hiểu động tác trực tiếp cho tay vào quần thủ dâm của đám trai tráng. Cô bé chỉ đơn thuần là kéo dài dây ăng ten tiếp thu tín hiệu cảm xúc dao động của Bạch Hi Cảnh. Cha mãi mãi đều đúng. Vì vậy trong lúc hoang mang thì tất cả mọi thứ cô bé đều nghe cha, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Với năng lực nhận biết của Tiểu Tịnh Trần, cô bé đương nhiên có đủ khả năng dễ dàng phát hiện ra Bạch Hi Cảnh không thích cô gái kia tiến lại gần. Đặc biệt là khí áp càng ngày càng thấp của anh đang thể hiện rõ ràng cho Tiểu Tịnh Trần biết là: Cha, rất, không, thoải, mái!
Hơn nữa, loại không thoải mái này đạt đến đỉnh điểm nhất khi cô gái kia quấn lên người anh. Vậy là Tiểu Tịnh Trần dứt khoát nổi dậy, tất cả những người làm cha tức giận đều là đồ khốn nạn, đồ khốn nạn, đồ khốn nạn. Phật Tổ nói: đồ khốn nạn là dùng để đánh!
Vị Phật nào nói thế ư?
Đấu Chiến Thắng Phật!!!
Vì vậy, Tiểu Tịnh Trần trực tiếp song phi một cước đạp về phía cô gái. Ngoài dự đoán, cô gái lại có bản lĩnh không tệ, kịp thời ngăn chặn một cước đoạt mệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413879/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.