Đợi nửa ngày cũng không thấy Bạch Hi Cảnh lên tiếng, Tiết Quang Hàn liền nóng ruột: “Này, anh còn thở không đấy, nếu còn thì kêu một tiếng cho tôi xem nào, con bé không sao chứ? Anh phải tin tưởng tôi. Tôi yêu thương, cưng chiều con bé còn chẳng kịp, làm sao có thể làm những chuyện gây tổn hại đến con bé được...”
“Cạch” Bạch Hi Cảnh quả quyết cúp điện thoại, bỏ lại Tiết Quang Hàn đang cuống cuồng phát điên lật bàn, đạp ghế trong văn phòng của mình.
Nếu đã có hoài nghi thì phải lập tức điều tra rõ chân tướng, Bạch Hi Cảnh trực tiếp giao viên đạn kia cho Tiểu Sơn. Tiểu Sơn cầm lấy rồi đến phòng thí nghiệm dưới đất làm hóa nghiệm. Kết quả, quả nhiên là thú vị:“Trên mặt viên đạn là máu người, nhưng bên trong có lẫn chút chất phụ gia.”
“Chất phụ gia??” Bạch Hi Cảnh hơi nhíu mày. Tiểu Sơn gật đầu, tiếp tục nói dưới sự ngầm cho phép của Bạch Hi Cảnh: “Chất phụ gia bên trong là thuốc thử KP-A13. Loại thuốc thử này sẽ xảy ra phản ứng với máu, sẽ hòa tan protein trong máu thành phân tử không màu, không mùi, nhưng quá trình này chỉ có thể duy trì hai mươi tư tiếng đồng hồ, sau hai mươi tư tiếng, các phân tử trên sẽ biến trở về thành protein máu.”
Cũng có nghĩa là, khi Tiết Quang Hàn tặng viên đạn cho Tiểu Tịnh Trần, máu ở trên thân đạn đã biến thành bột phấn không màu không mùi, cho nên Tiết Quang Hàn mới không nhìn ra. Hơn nữa, do bột phấn quá mỏng, quá ít, cũng bám vào quá chặt, giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413862/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.