Tiểu Tịnh Trần gặm bánh bao thỏ trắng được nặn một cách tinh tế tỉ mỉ, quai hàm phồng lên, ánh mắt tò mò lại mờ mịt nhìn ông lão nọ. Cô bé giờ phút này, nhìn giống một búp bê ngốc nghếch không rành thế sự. Ánh mắt ông lão sáng lên, còn muốn gây thiện cảm thì không ngờ rằng Bạch Hi Cảnh đột nhiên đứng lên, tiện tay vứt giấy ăn lên trên bàn: “Có việc gì thì lên lầu nói. Tiểu Sơn, cậu ở đây cùng Tiểu Tịnh Trần, đừng để con bé đói, cũng đừng để nó no quá.”
“Vâng.” Tiểu Sơn đáp lại một tiếng, liền dứt khoát ngồi bên cạnh Tiểu Tịnh Trần. Đối với những vị khách không mời mà đến kia, anh ta ngay cả cái nhìn cũng keo kiệt.
Bạch Hi Cảnh quay đầu nhìn Tiểu Tịnh Trần, còn chưa mở miệng, lại thấy một tay con gái cầm bánh bao, tay còn lại vẫy giống mèo thần tài, quai hàm phồng lên, phát âm rõ ràng: “Ba yên tâm, con nhất định sẽ ăn thật no.”
Bạch Hi Cảnh cười không nói gì, ngón tay thon dài lau hạt vừng còn dính lại trên khóe miệng cô bé: “Sau khi ăn xong, nếu như thấy nhàm chán thì có thể bảo Tiểu Sơn dẫn con ra ngoài đi dạo, một mình đừng đi lung tung, nếu có việc gì thì gọi điện cho ba.”
“Vâng.” Tiểu Tịnh Trần gật đầu thật mạnh.
Hai cha con coi như bên cạnh không có người mà biểu hiện ra bầu không khí ăn ý ấm áp, hoàn toàn không đếm xỉa đến ánh mắt của những vị khách không mời mà đến kia.
Bạch Hi Cảnh mặt không chút thay đổi rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413846/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.