Tiết Hàn Quang không còn gì để nói, Tiểu đội trưởng sai cô bé đi kiếm củi, Đoàn trưởng lại kêu cô bé đi tiêu diệt Đoàn trưởng của quân địch. Đoàn trưởng đương nhiên phải lớn hơn Tiểu đội trưởng rồi. Cô bé phục tùng mệnh lệnh của Đoàn trưởng, thật đúng là không có ai có thể nói cô bé sai được. Hơn nữa, cô bé thật sự đã giết chết Đoàn trưởng của đối phương!
“Vậy tại sao cháu lại đâm bị thương lính cảnh vệ của Đoàn trưởng Trịnh, chỉ vì cậu ta chĩa súng vào vào cháu sao?”
Tiểu Tịnh Trần gật đầu, cúi gằm đầu xuống, xụ miệng: “Cháu đã bảo bọn họ đừng chĩa vào súng vào người cháu rồi mà...”
Tiết Quang Hàn: “...” Mẹ kiếp, con còn thấy oan ức sao?
“Tịnh Trần, chú biết cháu đã từng xảy ra việc ngoài ý muốn, đối với súng như có bóng ma trong lòng. Nhưng cháu đã là một người trưởng thành rồi, cháu phải học cách khống chế cảm xúc của mình, không thể không vui một cái liền liều mạng làm người khác bị thương được. Như vậy có khác gì dã thú đâu.”
“Quả Cà mới là không vui một phát liền liều mạng khiến người khác bị thương.” Tiểu Tịnh Trần dùng lời lẽ chính nghĩa sửa lại cho đúng.
Tiết Quang Hàn: “...” Chứng cứ có sức thuyết phục chứng minh mình còn không bằng dã thú có ý nghĩa lắm sao?
Hai tay Tiểu Tịnh Trần chống cằm, ánh mắt có chút rã rời nhìn về nơi các chiến sĩ đang rất vui vẻ ở phía xa xa. Cô bé như một người xa lạ tự do ở bên ngoài lộ ra vẻ không ăn ý:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413827/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.