Về vấn đề gia nhập quân đội cứ như vậy mà bị bỏ qua.
Đối với việc gia nhập quân ngũ, Bạch Hi Cảnh cũng không có ý kiến đặc biệt gì, chỉ là cảm thấy nếu như Tiểu Tịnh Trần vào quân đội thì ít nhất là hai năm sẽ không thể về nhà. Đương nhiên, anh có thể tới thăm cô bé bất cứ lúc nào, nhưng chung quy là không thuận tiện như ở trong trường đại học bình thường được. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với thành tích của Tiểu Tịnh Trần sẽ không thi vào được trường đại học trọng điểm nào. Trường đại học hạng ba bình thường đương nhiên cũng có thể học, nhưng với tính cách đơn thuần đến mức ngốc nghếch của Tiểu Tịnh Trần, rất có thể sẽ bị lôi kéo lệch lạc. Suy cho cùng, ngoại trừ cuộc sống học viện nhiều màu sắc ra, trong các trường đại học cũng ẩn giấu không ít những mặt tối bẩn thỉu của xã hội.
Năm đó khi Tiểu Tịnh Trần xuống núi, Bạch Hi Cảnh đã biết mình không có khả năng trói buộc con gái bên cạnh mình mãi được. Anh cũng không định giam cầm Tiểu Tịnh Trần, anh lớn hơn Tiểu Tịnh Trần hai mươi lăm tuổi, tất nhiên sẽ rời xa thế giới này sớm hơn. Cho nên, khi anh còn có thể bảo vệ cô bé, cô bé nhất định phải học được cách sinh tồn như thế nào trong cái xã hội này.
Quân đội là một cái lò tôi luyện lớn, cũng là nơi đào tạo con người tốt nhất. Quan trọng nhất là, ở đó không có quá nhiều âm mưu quỷ kế, quy tắc trò chơi cơ bản nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413794/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.