Tiểu Tịnh Trần là một đứa trẻ ngoan biết nghe lời!
Trước khi có căn cứ phán đoán mà mình tin tưởng hơn, bé luôn theo thói quen tin tưởng bất kỳ lời nói nào của người khác. Cho dù có người nói với bé trên mặt trăng thật sự có Hằng Nga, bởi vì không có cách nào tự mình lên mặt trăng nghiệm chứng, cũng không được những người bé toàn tâm toàn ý tin tưởng như Cha Ngốc, sư phụ đưa ra câu trả lời tham khảo, thì bé thật sự sẽ tin rằng trên mặt trăng có Hằng Nga. Nói không chừng còn sẽ vẫy vẫy tay với mặt trăng, giống như một chú mèo chiêu tài chào hỏi với chị Hằng trên cung trăng vậy!
Nhưng trừ bé ra, chỉ cần là người có chút chỉ số thông minh đều biết lời cô gái kia là nói láo. Bốn người vừa mới bị tẩn cho một trận bao gồm cả cô gái đều cho là em gái không nhận được câu trả nhất định sẽ đại khai sát giới. Cô gái thậm chí đã chuẩn bị tốt việc nhận lấy cái chết, nhưng…
Em gái đi rồi!
Đi thật rồi!
Cứ như vậy quang minh chính đại, ung dung thong thả, thản nhiên tự đắc rời đi rồi. Chỉ để lại cho bốn người một bóng lưng phóng khoáng ngông nghênh!
Trong hẻm ngõ yên lặng mất hai giây, chân của ba gã đàn ông mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất, trên khuôn mặt đều là vẻ vui mừng vì đã sống sót sau tai nạn. Cô gái ôm lồng ngực đau đớn, gào lên giận dữ: “Ba tên ngu xuẩn các người còn ngây ngốc ở đó làm gì, còn không mau đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413740/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.