Tiết trời tháng mười hai đã rất lạnh rồi, nhưng thời tiết ở thành phố S vẫn rất đẹp. Tuyết vẫn chưa rơi sớm như vậy, ánh mặt trời chiều mang theo sự ấm áp chiếu lên người khiến người ta cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ. Trong hoa viên phía trước khoa Nội trú của bệnh viện Số Một thành phố có không ít bệnh nhân dưới sự giúp đỡ của người nhà ra ngoài hít thở không khí, thư giãn.
Tiểu Tịnh Trần ngồi trên xe lăn, trên đùi đắp một tấm chăn lông, trên người mặc áo bông dày, cổ áo lông làm nổi bật khuôn mặt nhợt nhạt, nhìn yếu đuối giống như búp bê thủy tinh đẹp đẽ mà dễ vỡ. Bạch Hi Cảnh ngồi trên chiếc ghế dài đối diện cô bé, trong tay đang cầm một quyển truyện nhỏ giọng đọc. Giọng kể trầm thấp dịu dàng ôn hòa mang theo chút khàn khàn cuốn hút, quả thực là một loại hưởng thụ của thính giác.
Cha thì đẹp trai, con gái đáng yêu, dưới ánh mặt trời ấm áp tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Những người qua đường đều không nhịn được mà ngắm nhìn, lại không có ai dám quấy rầy một khung cảnh yên tĩnh hòa hợp như thế.
Tòa nhà khám bệnh bên kia đột nhiên mơ hồ vang lên tiếng ồn ào. Âm thanh ồn ào vẫn chưa hoàn toàn lan ra liền chìm xuống, xa xa truyền đến một tiếng thú rống kìm nén. Những người nghỉ ngơi trong hoa viên đều đứng lên, nghển cổ nhìn về phía xa liền thấy một con hổ lớn màu trắng đẹp đẽ đang chậm rãi đi về phía bên này.
Mãnh hổ đột ngột xuất hiện đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413729/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.