Tiếng còi xe cứu thương phá tan màn đêm yên tĩnh, mang Triển Đế đang thoi thóp cùng ba đứa trẻ vì bị rơi xuống nước mà bắt đầu lên cơn sốt nhẹ, cộng thêm một thiếu niên không ngừng cảm ơn rối rít rời đi. Tiểu Tịnh Trần nhìn theo đèn xe cứu thương đã đi xa, ôm lấy cánh tay Bạch Hi Cảnh, tựa vào người anh: “Ba ơi, ba đến thật là nhanh.”
Bạch Hi Cảnh vươn tay ôm lấy vai cô bé nói: “Xem ra sau này ba không cần lo lắng con sẽ lạc đường nữa rồi.”
Tiểu Tịnh Trần nhoẻn miệng cười khoe hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn, đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm nhìn lên mặt sông lóng lánh gợn lên từng đợt sóng nhỏ lăn tăn. Quả Cà nhô đầu ra, cái lưỡi dài màu đỏ nhẹ nhàng thò ra thụt lại: “Khè~ Khè~ Khè~”
Quả Cà không phải là Tiểu Tịnh Trần, nó ở núi rừng rậm rạp cũng sẽ không lạc đường, huống chi ở thành phố đã sống hơn bảy năm. Tuy bảy năm đó nó luôn bị nhốt trong hộp thủy tinh, nhưng điều này không hề ảnh hưởng tới sự quen thuộc của nó đối với hơi thở của thành phố này. Xuôi theo dòng sông, nó dễ dàng quay lại khu vực quay phim và tìm được Bạch Hi Cảnh. Tuy đồng chí mãng xà không thể nói chuyện, nhưng Bạch Hi Cảnh đủ thông minh, đoán già đoán non cũng hiểu được ngôn ngữ cơ thể kỳ quái của Quả Cà. Thế là anh dẫn theo xe cứu thương giống như thiên binh thần tướng hạ phàm cứu lấy những đứa trẻ rơi xuống nước đã được đưa lên bờ.
Triển Đế tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413715/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.