Đem mái tóc ướt đẫm hất ra sau, Tiểu Tịnh Trần kéo đứa bé đang bị cậu thiếu niên ôm vào trong lồng ngực ra, để đứa bé nằm tựa lên đùi của mình, đầu gối chĩa vào bụng cậu, một tay nâng ngực cậu ta, tay kia thì áp lên lưng cậu ta dùng lực ấn xuống.
“Ọc ọc…” Rất nhiều nước sông bị đứa nhỏ phun ra ngoài, vừa nôn vừa ho khan, nước mũi nước mắt đồng loạt tuôn rơi. Mặc dù rất đau đớn, nhưng đứa bé này đã tỉnh lại rồi. Nhìn thấy đứa bé “chết đi sống lại”, cậu thiếu niên lập tức liền quên mất sợ hãi, ôm lấy đứa bé đang mơ hồ choáng váng rồi gào khóc: “Hu hu hu~~ Tiểu Quân, thật may mắn là em không sao. Em mà chết rồi thì anh làm sao ăn nói được với cô đây, hu hu hu~~~!”
“Anh… Khụ… Lạc Lạc đâu?”
Câu hỏi yếu ớt của Tiểu Quân vừa nói ra, cậu thiếu niên liền cứng đơ, im lặng hai giây rồi hét lên: “Lạc Lạc cũng bị rơi xuống nước hả?”
Tiểu Quân khó khăn gật đầu: “Còn cả Thông Thông.”
Thiếu niên: “...” Cậu thiếu niên vừa mới vì em trai “chết” mà đau đớn không chịu nổi liền ngay lập tức bật người dậy bóp cổ em trai: “Thằng nhóc thối tha nhà em, em chết một mình là được rồi, vậy mà ngay cả Lạc Lạc với Thông Thông cũng đưa ra ngoài… Chị gái ma nữ à, vùng nước này là địa bàn của chị, em còn có một đứa em trai và một đứa em gái còn ở dưới nước, cầu xin chị giúp em cứu bọn chúng lên với. Em nhất định sẽ chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413713/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.