Bạch Húc Thần nghiêng đầu nhìn Trác Mai, Trác Mai đẩy kính mắt rồi gật đầu, Bạch Húc Thần nhún vai nói: “Cháu cũng đã nói rằng, những tên côn đồ đó đến năm giờ thì rời khỏi con hẻm tối. Bạn bè của cháu đến gặp cháu ở trạm xe trên đường số sáu vào lúc năm giờ bốn mươi sáu phút. Bốn mươi phút đó đương nhiên là dùng để đi từ con hẻm tối đến trạm xe đường số sáu rồi. “
“Bạch Húc Thần!” Tống Thanh đập tay xuống bàn một cái nặng nề, tức giận trừng mắt nhìn cậu, quát lên: “Cậu đừng có giả bộ ngớ ngẩn trước mặt chúng tôi, chúng tôi đã tính rồi, từ ngõ tối đó đến trạm xe đường số sáu chỉ mất tối đa hai mươi phút thôi, cậu còn những hơn hai mươi phút nữa, và vừa đủ thời gian để đi giết một người! Cậu đừng tưởng ba cậu làm quan chức nhà nước thì có thể áp đảo được pháp luật. Tôi nói cho cậu biết, người khác có sợ người nhà họ Bạch các cậu, nhưng Tống Thanh tôi không sợ, cậu tốt nhất nên thành thật khai ra rõ ràng cho tôi, bằng không cho dù cậu không nói, chứng cứ ở hiện trường cũng đủ để định tội cậu.”
“Ha!” Đối mặt với sự lên án đầy phẫn nộ như lên cơn điên của Tống Thanh, Bạch Húc Thần chỉ khẽ cười một tiếng. Một tiếng cười này mặc dù rất nhạt nhưng lại ẩn chứa sau đó ý tứ tràn ngập khinh thường. Nhà họ Bạch cũng vì có sự tồn tại của Bạch Hi Cảnh nên địa vị ở thành phố S là tối cao, hầu như tất cả mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413644/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.