Sau khi bắt đầu bước chân vào cửa, Tiểu Tịnh Trần thấy thế giới trong nhà ma không có gì khác biệt lắm. Cả con đường bao trùm bởi thứ ánh sáng màu xanh mờ ảo tạo nên bầu không khí âm u kinh khủng. Nhiệt độ thi thoảng lại thấp hơn so với bình thường đến vài độ, phối hợp với những cơn gió lạnh bất chợt thổi vào, nhân viên mặc đủ các thể loại trang phục yêu ma quỷ quái, làm đủ các loại động tác nhe răng lè lưỡi để phù hợp với nhân vật ma quỷ mà bản thân được phân, kết hợp với hiệu ứng âm thanh từ những tiếng kêu dọa người, có thể nói là vô cùng hoàn hảo!
Bên ngoài cổng chính của khu trò chơi đã dán bảng thông báo về những điều cần biết: những người mắc bệnh tim không được vào trong, nếu vẫn cố chấp liều mình bước vào thì dù cho có xảy ra chuyện gì, người phụ trách của nhà ma cũng sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào vể mặt pháp luật.
Trong khoảng thời gian nghỉ lễ lớn này, du khách kéo đến nhà ma rất nhiều, đa số là nam nữ thanh niên trẻ tuổi gan dạ, dường như không có ai bằng tuổi Tiểu Tịnh Trần vào đây cả, ngay đến tuổi đi học tiểu học như Tiểu Lục và Tiểu Thất cũng đều phải có cha mẹ đi cùng. Đáng tiếc là những đứa trẻ nhà họ Bạch lại quá độc lập.
Từ lúc đặt chân vào cổng chính của nhà ma, Tiểu Lục và Tiểu Thất đã dựa vào nhau, cái miệng đều cùng méo xệch, tròng mắt sợ hãi đảo liên tục, cổ họng vô thức bật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413626/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.