Mặc dù Tiểu Tịnh Trần phát hiện trong sân cỏ có mai phục nhưng cũng không tiến vào xem xét. Rìa bãi cỏ trồng những lùm cây, đối với người lớn thì những lùm cây này rất thấp, nhưng đối với Tiểu Tịnh Trần mà nói, lùm cây cao này bằng nửa người bé, bất luận là bay, trèo hay nhảy qua dường như đều rất rắc rối.
Tiểu Tịnh Trần đứng ở con đường nhỏ bên cạnh bãi cỏ, vẻ mặt hơi đờ đẫn, ánh mắt ngây ngô. Những vệ sĩ đang nằm trên bãi cỏ rầu rĩ, vừa nãy ông chủ nói phải “tiếp đãi” Tiểu Đầu Trọc này thật tốt, nhưng mà Tiểu Đầu Trọc không tiến vào thì bọn họ phải làm sao?
Ông Lạc ở trên lầu cầm ống nhòm quan sát tình hình, ông cũng không thể hiểu được tại sao Tiểu Tịnh Trần lại đột nhiên ngây người ra như thế.
Đột nhiên, Tiểu Tịnh Trần chuyển động.
Bé từ lùm cây rút ra một dây mây, cổ tay giật nhẹ, dùng sức vung, “Pặc!” một tiếng, dây mây xen lẫn tiếng gió quét qua đỉnh đầu đám vệ sĩ. Đám vệ sĩ lập tức rụt cổ lại, âm thầm đắc ý, chưa đánh trúng, chưa đánh trúng, la la la la la…
Kết quả, những tiếng hát la la vẫn chưa ngân nga hết thì những giọt nước mưa lạnh cóng đột ngột rơi từ trên ngọn cỏ xuống, giội lên người bọn họ lạnh đến thấu tim. Đám vệ sĩ cùng run rẩy, lau nước mưa trên mặt nhìn trời, trời xanh mây trắng, non xanh nước biếc, thời tiết không cần tốt quá thế đâu ~!
“Pặc!”
Tiểu Tịnh Trần không biết từ lúc nào đổi phương hướng, lại quất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413615/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.