“Ba, ba chờ con một chút.” Bạch Hi Cảnh bỗng lên tiếng gọi ông Bạch lại. Bàn tay của ông Bạch đang nắm lấy nắm đấm cửa phòng làm việc, bóng lưng của ông cứng ngắc, buồn bã hỏi: “Còn chuyện gì nữa sao?”
Bạch Hi Cảnh không trả lời câu hỏi của ông ngay mà lại cúi đầu xuống nhìn Tiểu Tịnh Trần, nghiêm túc nói: “Có mười hai cô gái trẻ tuổi bị giết, cảnh sát muốn nhờ con tới hỗ trợ nhận diện hung thủ. Nhưng trong quá trình nhận diện có thể sẽ phải tiếp xúc hoặc kiểm nghiệm thi thể người chết, con có bằng lòng không?”
“Bạch Hi Cảnh, con điên rồi à?” Không ai ngờ rằng Bạch Hi Cảnh lại thẳng thắn hỏi Tiểu Tịnh Trần như vậy. Dù sao em gái nhà chúng ta mới có sáu tuổi thôi chứ không phải là một thanh niên mười sáu tuổi. Cha ngốc à, não của anh có còn ở đó không vậy? Bà Bạch nói một câu đại diện cho lời trong lòng của tất cả mọi người trong nhà.
Bạch Hi Cảnh làm như không nghe thấy lời nói tức giận của bà Bạch, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Tịnh Trần. Bộ não của Tiểu Tịnh Trần còn chưa phát triển hoàn toàn, tốc độ tư duy cũng không theo kịp được với sự nhạy bén của hệ thống thính giác. Bé ngây người thật lâu mới hiểu hết được với lời nói của Bạch Hi Cảnh. Bé suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu nói: “Nếu có thể giúp được thì đương nhiên con sẽ đồng ý rồi. Nhưng mà con vẫn chưa hiểu gì cả...”
Lời của Tiểu Tịnh Trần lập tức khiến cho ông Bạch đang thua thảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413600/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.