Yến Mãnh đáng thương, chiều cao đã hơn một mét sáu, Tiểu Tịnh Trần chỉ cao có một mét có lẻ, đứng trước mặt nó còn nhỏ nhắn mềm yếu hơn cả một con thỏ. Thế nhưng nó có thể cảm nhận được đau đớn cực độ trên điểm tiếp xúc giữa lồng ngực và cú đấm từ bàn tay bé nhỏ của đối phương, dường như khiến nó sợ hãi đến hít thở không thông, một hơi cũng không thở nổi, cả cơ thể ngã xuống đất.
Vừa khi rồi tiếng “răng rắc” giòn tan đó vang lên, mọi người đều nghe thấy, các thiếu niên cùng hoảng sợ nhìn về phía Tịnh Trần. Tiểu Tịnh Trần khẽ rũ mắt xuống, giống như một thế ngoại cao nhân đối diện với đám trẻ con vô tri, vân đạm phong khinh, lạnh lùng cao quý: “Nếu còn ai không biết tự lượng sức mình nữa thì đứng trách tôi không khách khí!”
Lăng Phi: “...” Bị nhóc con vừa ngốc vừa đần lần đầu tiên tỏa ra khí phách uy vũ làm lóa đến mù mắt chó!
Hàn Hùng: “...” Tên béo bởi vì thắt lưng bị kéo rách mà phải xách cái quần đang trực rớt xuống, lúc này rơi vào ngây ngốc và hỗn loạn!
Bạch Lạc Thần: “...” Sắc mặt tái mét, hai tay ôm bụng. So với Yến Mãnh, cậu ta bỗng nhiên cảm thấy thế ngoại cao nhân này đối với mình đã dịu dàng lắm rồi!
Yến Mãnh: “...” Cái cằm sưng đỏ, lợi chảy máu, xương sườn rạn nứt, nước mắt đầy mặt, tại sao người bị thương lúc nào cũng là nó!
Những người khác: “...” Đang trong đủ loại trạng thái đau đớn, bất lực!
Vì vậy, em gái trọc đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/274408/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.