Vốn dĩ chỉ cần Tiểu Tịnh Trần tỉnh lại thì tất cả đều ổn, nhưng cha ngốc không yên tâm, vì thế anh khăng khăng bắt bé ở lại viện thêm vài ngày. Đương nhiên bệnh viện sẽ chẳng bao giờ từ chối người khác đem tiền đến cho mình rồi. Thế nên Tiểu Tịnh Trần không thể không tiếp tục ở lại bệnh viện được. Nhìn vào số tiền họ đã đóng cho bệnh viện, bác sĩ gợi ý rằng khi không có việc gì thì bạn nhỏ Tịnh Trần có thể ra sân viện phơi nắng, như vậy rất tốt cho cơ thể.
Tiểu Tịnh Trần từ trước đến nay là một đứa trẻ ngoan biết nghe lời và hiểu chuyện, bé thành thật rời khỏi phòng bệnh đi ra ngoài phơi nắng. Đáng tiếc, hành lang phòng bệnh lại quá dài, bé đi mãi đi mãi thì cũng không biết bản thân đã đi đến ngóc ngách nào nữa. Đơn giản mà nói thì bé lại lạc đường rồi!
Xoa cái đầu trọc, Tiểu Tịnh Trần hoang mang nhìn đám bác sĩ, y tá đi tới đi lui. Vì bé luôn ở trong phòng bệnh VIP, chưa thấy phòng bệnh thường bao giờ, nên khi thấy mấy người bệnh cùng ở chung một phòng thì khó tránh khỏi cảm giác tò mò.
Lúc đi qua chỗ quẹo, bé vô tình nhìn thấy một chiếc xe lăn, ngồi trên xe là một bé gái, dường như cả người bé gái đó đều dựa trên tay vịn, cánh tay rủ xuống, đầu ngón tay cố duỗi thẳng để nhặt chiếc khăn quàng cổ rơi bên cạnh xe. Tiếc là cô bé còn quá nhỏ, tay quá ngắn, làm thế nào cũng không với tới được, nhưng những người qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/274403/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.