Một tháng sau, Tô Hạo lần lượt giúp Á Sơn và Phong Thành tiến hóa thành 【Tiên Tri Nhân】, nâng cao đáng kể năng lực não bộ của cả hai.
Hai người xúc động đến rơi lệ, nếu không phải cùng giới tính, bọn họ đã ôm chầm lấy nhau vì vui sướng tột độ.
Trong khoảng thời gian này, lối suy nghĩ trì độn cùng ngôn ngữ kỳ quái đã hành hạ hai người đến mức sống không bằng chết.
Giờ đây, sau khi tiến hóa thành 【Tiên Tri Nhân】, xiềng xích trói buộc tư duy cuối cùng cũng được mở ra.
Ý thức và tư duy của bọn họ cuối cùng đã được tự do.
Á Sơn và Phong Thành đồng thanh nói: “Duy lão đại, não bộ không đủ dùng thật sự là một trong những nỗi kinh hoàng lớn nhất thế gian, ta sẽ không bao giờ muốn ngốc nghếch nữa!”
Nỗi tuyệt vọng khi học từ vựng, chỉ có những người đã từng học, từng quên, rồi lại học, lại quên mới hiểu được!
Ngươi hỏi ta tại sao không học hành tử tế? Ta còn muốn hỏi tại sao não của chính ta lại không chịu ghi nhớ đây!
Tiếp theo, Phong Thành phụ trách trông coi căn cứ và các loại linh thảo, còn Á Sơn thì được Tô Hạo kéo đến nhà máy Thường Thanh, giới thiệu cho lão Ảnh!
Lão Ảnh vừa nhìn thấy, liền chửi thầm: “Mẹ kiếp, lừa ai thế! Tùy tiện tìm một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi nói năng lắp bắp, mà lại là đại sư thiết kế cơ khí ư?”
Nếu thiếu niên này là đại sư thiết kế cơ khí, vậy chẳng lẽ hắn sống đến tuổi này lại sống uổng phí như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-thanh-than-cua-ta-c/5297136/chuong-542.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.