Tô Hạo không phải nhìn trúng món nghệ phẩm này, mà là nhìn trúng Thiên Nhai Thạch, vật liệu trên đài sen. Trong số vật liệu mà hắn đã cướp được trên biển, chất liệu này không hề có.
Loại đá này cực kỳ hiếm, bình thường cũng chẳng có tác dụng gì, trên thị trường rất ít thấy. Chỉ có một số tiên môn lớn chuyên chế tạo bí trục mới thu thập một lượng nhỏ để dùng.
Từ khi Tô Hạo biết đến sự tồn tại của bí trục, hắn đã nảy sinh hứng thú lớn với loại pháp khí có thể hút nhau thành cặp này, nghĩ bụng khi nào rảnh sẽ thu thập vật liệu để nghiên cứu kỹ lưỡng.
Không ngờ, vừa mới đến Linh Sơn Văn Châu, hắn đã gặp được một khối ‘bí trục’ kiểu cổ.
Tu sĩ râu ngắn nghe Tô Hạo hỏi giá, không khỏi ngạc nhiên nói: “Ngươi muốn nó sao? Đừng thấy nó trông vô dụng, nhưng không hề rẻ đâu.”
Tu sĩ râu ngắn giơ năm ngón tay ra nói: “Dưới năm mươi viên linh lực thạch, ta sẽ không cân nhắc.”
Khí thế này khiến trái tim Phong Linh tiên tử bên cạnh cũng run lên: “Đắt thế, cướp tiền sao!”
Tô Hạo gật đầu nói: “Được, vậy năm mươi viên linh lực thạch.”
Tu sĩ râu ngắn: “???”
Phong Linh tiên tử: “???”
Đúng lúc này, hai phản ứng huyết khí quen thuộc lọt vào cảm giác của Tô Hạo.
“Ồ, Vũ Mộc và Vũ Khiết?” Tô Hạo không khỏi nghiêng đầu nhìn ra ngoài Thiên Phong Hội.
Phong Linh tiên tử cũng theo ánh mắt Tô Hạo nhìn về phía xa: “Sao vậy, Phong Úy?”
Nàng biết ánh mắt Tô Hạo nhìn rất xa, phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-thanh-than-cua-ta-c/5296996/chuong-402.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.