“Ầm!”
Sau một tiếng nổ lớn, Tô Hạo tiện tay ném cây đại thương cho Á Sơn nói: “Cầm lấy, chúng ta qua đó xem sao!”
Hai người thong thả tản bộ đến dưới gốc cây, quả nhiên phát hiện một con rắn lớn bằng cánh tay đang quấn quanh thân cây, đầu rắn đã biến mất, lúc này toàn bộ con rắn mềm oặt treo trên cành cây.
Á Sơn lập tức trợn mắt há hốc mồm!
Khoảng cách xa như vậy, nhìn còn không thấy, vậy mà cũng được sao? Thật sự còn khó tin hơn cả việc 【Cốt Ma】 biết bay.
Á Sơn nhìn cây đại thương đang ôm trong lòng, hắn rất rõ điều này có ý nghĩa gì, kẻ địch có lẽ còn chưa kịp biến thân né tránh, đã bị bắn nổ đầu.
Không, phải nói là kẻ địch còn chưa chắc đã biết mình đã chết.
Thật sự, quá khủng khiếp!
Mà cây thương này, sẽ trở thành vũ khí của hắn, Á Sơn, hắn vậy mà có thể nhận được sự tin tưởng lớn đến vậy từ Duy lão đại!
Tô Hạo cười nói: “Khẩu súng bắn tỉa này, ta thích gọi là đại thương, ngươi thấy thế nào!”
Á Sơn do dự nói: “Duy lão đại, cái này quá lợi hại, vẫn là ngài tự mình dùng đi!”
Tô Hạo nói: “Cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy đi, ta muốn dùng thì ta sẽ tự chế tạo. Hơn nữa, khẩu đại pháo ta tự tay làm còn lợi hại hơn cây đại thương của ngươi nhiều.”
Á Sơn gật đầu, nhìn cây đại thương trong tay, như nhìn người tình vừa mới quen, ánh mắt thâm tình.
Tô Hạo nói: “Ta dạy ngươi cách dùng trước! Ngươi đừng có làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-thanh-than-cua-ta-c/5296743/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.