Ngày hôm sau, Tô Hạo liền đến thành tìm việc.
Tuy nhiên, điều khiến hắn buồn bực là không ai tin một cậu bé khoảng bốn tuổi như hắn có thể làm được gì. Sau khi hiểu rõ ý định của Tô Hạo, bọn họ đều từ chối thẳng thừng, không chút do dự.
Điều này khiến Tô Hạo lâm vào thế khó xử, tìm việc trong thời buổi này thật không dễ dàng, kiếm sống cũng chẳng dễ chút nào.
Nhưng cũng không thể cứ mãi trộm cắp, đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Sau khi đi dạo một vòng nữa, Tô Hạo vỗ tay một cái, lập tức đưa ra quyết định, thầm nghĩ: “Nếu đi làm thuê không ai nhận, nhưng lại phải duy trì cuộc sống, vậy thì đừng trách ta làm chuyện bỉ ổi!”
Vì theo đuổi mục tiêu của chính mình, việc hạ thấp giới hạn một chút là điều rất bình thường, đúng không? Sau khi gây náo loạn một trận vô pháp vô thiên ở thế giới trước, tâm trí Tô Hạo dần ổn định lại, hắn có nhận thức mới về tư duy của chính mình, thậm chí là tư duy của loài người.
Mục tiêu cuộc đời của mỗi người không giống nhau, lựa chọn cũng không hoàn toàn giống nhau.
Cuối cùng đi theo con đường nào, đều là kết quả của môi trường xung quanh ảnh hưởng. Nói cách khác, tư duy, ngoài việc bị giới hạn ở cấp độ gen, còn bị giới hạn bởi môi trường.
Mỗi người sinh ra, đều định sẵn bị giam cầm trong một mạng lưới khổng lồ mang tên quan hệ xã hội, khó mà thoát ra được. Điều khác biệt là mỗi người đều ở một vị trí khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-thanh-than-cua-ta-c/5296690/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.