“Làm sao bây giờ?” Tiểu Béo khóc mếu, bất lực nhìn Tô Hạo và Hà Thanh Thanh.
Rõ ràng là tiền của Tiểu Béo đã bị trộm, mà còn không biết ai trộm, lúc này biết tìm ở đâu? Tô Hạo không nói nên lời: “Còn làm sao được nữa? Ta và Thanh Thanh giúp đỡ một chút, ăn ít uống ít một chút thì cũng sẽ qua thôi.”
Tiểu Béo than vãn: “Đừng mà!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hà Thanh Thanh tức giận nói: “Để ta biết ai trộm, ta nhất định sẽ đánh gãy tay hắn.”
Tô Hạo quay đầu nói với Hà Thanh Thanh: “Thanh Thanh, tiền của ngươi không để trong ký túc xá chứ?”
Hà Thanh Thanh lắc đầu nói: “Cha ta đặc biệt dặn phải mang theo bên mình.”
Tiểu Béo đầy oán niệm nói: “Tại sao cha ta không dặn ta chứ~”
Tô Hạo không để ý đến hắn, trực tiếp nói với Hà Thanh Thanh: “Để trên người cũng không nhất định an toàn, ngươi phải luôn chú ý.”
Hà Thanh Thanh gật đầu.
Suy nghĩ một chút, Tô Hạo ý thức tiến vào Đạn Cầu Không Gian, ra lệnh cho Tiểu Quang: “Trích xuất dữ liệu trước và sau khi rời khỏi phòng.”
“Trích xuất thành công.”
“So sánh sự khác biệt trước và sau.”
“Đang so sánh… So sánh thành công.”
“Phát hiện thêm dấu chân và dấu vân tay lạ.”
“Dấu chân đã được thu thập thành công, vân tay không rõ ràng, xin hãy thu thập lại.”
Ngay sau đó, Tô Hạo theo lời nhắc của Tiểu Quang, cầm lấy vật có dấu vân tay, đặt trước mắt.
“Dấu vân tay đã được thu thập thành công.”
Tô Hạo thoát khỏi Đạn Cầu Không Gian, đi đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-thanh-than-cua-ta-c/5296626/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.