Ngoại trừ "khiếp sợ", tôi cũng tìm không ra một từ nào khác có thể biểu đạt chuẩn xác tâm tình giờ phút này của bản thân.
Hoa Tiện Lạc vẫn không nhúc nhích, để mặc tay của tôi chụp ở trên mu bàn tay nàng, chỉ mặt không chút thay đổi mà nhìn chằm chằm chỗ chúng tôi chạm nhau. Tôi không tự chủ được mà kéo tay của mình ra, sau đó lại lần nữa vươn ra cùng tay Hoa Tiện Lạc chạm nhau. Không phải nằm mơ, không phải ảo giác, tay tôi và Hoa Tiện Lạc quả thật đang dính chặt lấy nhau. Trong đầu liền trống rỗng, không biết qua bao lâu mới có chút bối rối mà rụt tay về, tôi thất thố mà cùng Hoa Tiện Lạc ngẩng đầu lên bốn mắt nhìn nhau, hai người nhất thời không nói chuyện.
Tôi nhìn thấy Hoa Tiện Lạc khẽ nhíu mày, nàng đột nhiên khẽ hỏi : "Đây là chuyện gì vậy?" nói xong, nghiêng người tới cầm tay tôi lần nữa. Tôi không nói gì, vẫn không nhúc nhích giống như kẻ đần. "Rốt cuộc đã bao lâu không có chạm qua thực thể rồi" —— đây là chuyện duy nhất trong đầu tôi có thể nghĩ tới... Được rồi, còn có hơi cảm thấy là "Tay Hoa Tiện Lạc rất mềm".
"Đây là... chuyện gì xảy ra vậy?" Hoa Tiện Lạc lại hỏi, nàng như trước vẫn nắm chặt tay của tôi, không có buông ra. Tôi khẽ giãy ra, vươn tay sờ về phía đàn piano bên cạnh—— đầu ngón tay của tôi xuyên thấu qua phím đàn trắng đen giống như hình ảnh, không đụng vào được chút nào. Sau đó, tôi lại đi chạm khẽ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-sau-khi-chet/2952749/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.